Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ở đây cả tuần, thật sự sẽ không sao chứ?”
Phỉ Nhược nằm trên đùi Thiếu Minh, lo lắng hỏi.
“Em không nói, anh không nói, ai có thể biết chứ. Kể cả có biết, thì đã làm sao”
Thiếu Minh từ trên cao nhìn xuống, đưa tay vuốt lấy tóc cô, buông lời trấn an. Nhưng sao lời trấn an này lại làm cô thấy lo lắng hơn vậy chứ.
Bọn họ đã trở lại thành phố, nhưng Thiếu Minh không báo cho gia đình biết, lại lén lút cùng cô ở lại đây nhà riêng. Anh nói muốn một tuần có không gian riêng với cô. Hỏi thử xem sao cô có thể không lo chứ.
Thôi thì đến đâu rồi đến.
—————-
“Nhược Nhược”
Thiếu Minh sờ soạn chỗ nằm bên cạnh. Như anh dự đoán, chỗ đó là một khoảng trống không lạnh ngắt. Anh thầm thắc mắc, lúc ở nhà chính cô cũng hay thức giữa đêm vậy sao. Không tắm rửa thì chính là lục lọi đồ ăn.
Mấy đêm trôi qua anh đều phải lê thân dậy mà tìm kiếm khắp ngõ ngách trong nhà mới biết cô có thói quen kì lạ này, cũng biết được phải tìm cô ở đâu.
Thiếu Minh xuống giường đi đến phòng tắm, không bóng người. Lại vác khuôn mặt ngáp ngủ, mơ màng mà đi xuống bếp.
Quả nhiên.
“Ăn nhiều như vậy, bụng cũng sắp phì to rồi”
Thiếu Minh từ đăng sau ôm lấy Phỉ Nhược, xấu xa buông lời phũ phàng. Con gái ai chẳng muốn giữ dáng chứ, nói như vậy không phải đả kích cô sao.
Phỉ Nhược xoay người lại nhìn anh, cố gắng nuốt miếng thịt trong miệng xuống.
“Em đói mà”
Cô nói xong lại cúi xuống nhìn bụng mình.
“Trông to lên thật sao?”
Thiếu Minh nghe cô hỏi, trầm ngâm ngắm nghía. Anh chỉ định đùa, nhưng bộ dạng này, thật sự là mũm mỉm hơn trước rất nhiều nha.
“Ừ”
“Hazz, kệ đi. Em đói”
Cô nói xong lại quay lại, gắp thêm miếng thịt bỏ vào miệng. Chính cô cũng không rõ tại sao dạo này hay thèm ăn. Ngỡ như ăn bao nhiêu cũng không đủ.
Thiếu Minh bất lực, chỉ biết ôm lấy cô, đợi cô ăn xong lại trở về phòng.
Ngày mai anh còn có việc quan trọng phải làm a.
———–
“Các người là ai, sao lại bắt tôi đến đây?”
Người vừa cất tiếng là Mộc Nghi. Cô ta nhớ bản thân vừa đến trước cổng bệnh viện đã bị một đám người mặc đồ đen bắt lấy, sau đó cô ta chẳng biết gì nữa cả. Đến khi tỉnh dậy đã thấy mình ở đây.
“Đại ca”
Trong khi cô ta còn đang lo sợ không rõ chuyện gì, cánh cửa được mở ra, và người xuất hiện trước tầm mắt làm tim cô ta như ngừng đập.
“Viện.. viện trưởng, tại sao..?”
Thiếu Minh vừa bước vào, gương mặt âm lãnh nhìn cô ta, ngồi xuống chiếc ghế đàn em đưa đến, ánh mắt âm trầm đến cực hạn.
“Cô thật sự không biết vì sao lại bị bắt đến đây?”
“Tôi… không biết”
Mộc Nghi thoáng chột dạ, nhưng mà những chuyện cô ta làm ở vùng dịch nạn sao anh có thể biết chứ. Nếu cô ta kiên quyết phủ nhận…
“Á”
Thiếu Minh không biết từ lúc nào đã đến cạnh cô ta, vừa nghe phủ nhận đã không nhịn được nắm lấy tóc cô ta giật ngược ra sau.
“Còn mạnh mồm”
Anh nói xong, mạnh tay hất cô ta ngã ra nền, đứng dậy phủi phủi tay như vừa chạm vào thứ dơ bẩn.
Nếu không nói anh cũng không ép. Anh chính là không rảnh nghe cô ta biện minh.
“Cô ta, tặng cho các người”
Thiếu Minh nhìn đám đàn ông bên cạnh, thả ra một câu làm Mộc Nghi phải xanh mặt. Chưa kịp lên tiếng chông cự đã thấy anh quay lưng bỏ đi.
“Không được, anh không thể làm vậy với tôi. Các người, tránh xa tôi ra”
Thiếu Minh đã ra bên ngoài, nghe tiếng la hét bên trong thì vô cùng hào hứng.
Hừ, dám tính kế lên người phụ nữ của tôi.
Có trách thì trách cô ta không nghe lời cảnh cáo của anh.
“Không, làm ơn tha cho tôi… á…”
————
“Xếp đồ xong rồi sao? Ưʍ…”
Phỉ Nhược từ trong phòng tắm ra, vừa hỏi vừa đi đến gần giường.
Thiếu Minh không trả lời mà ôm lấy cô, đưa tay kéo đầu cô hôn lấy. Mai họ sẽ về nhà, thay vì nói anh muốn dùng hành động hơn.
Phỉ Nhược bị anh hôn lấy, càng ngày càng cuồng nhiệt hơn. Lưỡi anh luồn lách sâu vào trong, lướt qua mọi ngõ ngách. Cô tách hai chân ngồi lên đùi anh, nhiệt tình đáp lại nụ hôn của anh.
Trên người cô chỉ mang một chiếc áo ngủ lụa. Nơi mềm mại trên người không ngừng cọ sát vào anh, chẳng mấy chốc bên dưới đã ngóc đầu dậy.
Thiếu Minh ngấu nghiến lấy môi cô, một tay vuốt nhẹ lấy đùi cô, dần luồn vào trong, khẽ vuốt ve nơi mẫn cảm.
“Ưʍ..”
Phỉ Nhược người khẽ run, nơi khô khốc vừa mới tắm xong chẳng mấy chốc trở nên ẩm ướt. Cô có thể cảm nhận được ngón tay của anh đâm vào trong, không ngừng chèn ép các vách thịt.
Cơ thể cô ngày càng mẩn cảm, chỉ vừa kí©ɧ ŧɧí©ɧ một chút hoa huyệt đã ướt đẫm, hoàn toàn có thể tiếp nhận được anh.
Thiếu Minh rút tay ra, nhanh chóng cởi thắt lưng áo ngủ, cơ ngực cùng cơ bụng rắn chắc cứ thế xuất hiện trước tầm mắt cô. Mà cái gì đó ở phía dưới cũng xuyên qua vạt áo mà lộ ra ngoài không khí.
“Nhược Nhược, nó muốn em”
Thiếu Minh giọng đυ.c khàn, hai tay nắm lấy eo cô nâng lên, để cửa huyệt của cô ngay trên cự vật của mình, từ từ ấn nhẹ xuống.
A, của cô quá nhỏ, dù bao nhiêu lần vẫn chật hẹp, đưa vào tư thế này quả khó khăn. Cô sợ cái quý giá của anh sẽ “gãy” nha.
Phỉ Nhược vừa nghĩ đến đó, lấy hết dũng khí cầm lấy vật nóng của anh, nhẹ nhàng ấn vào, hạ thể phối hợp ngồi dần xuống. Vào được một nữa, cô vừa bỏ tay ra, Thiếu Minh đã không chần chừ mà ấn mạnh xuống. Vật cứng rắn hoàn toàn đâm sâu vào trong cô.
“Thật giỏi”
“Ah…”
Hết chap 78

Bình luận (0)

Để lại bình luận