Chương 81

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 81

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phỉ Nhược lê một thân mệt mỏi vào nhà, trên tay còn cầm phiếu xét nghiệm. Trong đầu không ngừng đấu tranh.
Nên gọi điện báo cho Thiếu Minh hay đợi anh trở về. Cô thật muốn ngay lập tức cùng anh đón nhận tin vui này nhưng lại thấy quá vội vàng.
“Phỉ Nhược về rồi đấy à?”
“Thím Lương”
Phỉ Nhược lúng túng cười, tay vò vội tờ giấy ném vào xọt rác, chỉ mong không bị nhìn thấy.
“Cơm thím nấu xong rồi, lên tắm rửa thay đồ rồi xuống ăn cơm”
Cô nhìn thoáng biểu cảm của thím Lương, cảm thấy không có gì bất thường mới yên tâm gật gật đầu lên phòng. Cô chưa muốn cho mọi người biết cô có thai hay đúng hơn không muốn ai trong gia đình biết ngoài Thiếu Minh. Giữa cô và Thiếu Quân chưa giải quyết rõ ràng, cô thật không biết ăn nói thế nào.
Thím Lương nhìn bóng dáng Phỉ Nhược khuất dần, tò mò đến gần thùng rác, không một tiếng động nhặt giấy xét nghiệm lên xem.
———-
“Chưa ngủ sao?”
“Ngủ còn có thể nói chuyện với anh ư?”
Phỉ Nhược dựa vào lang can, miệng khẽ cười. Trên mặt không giấu nỗi sự vui vẻ.
Thật muốn tiết lộ cho anh.
Thiếu Minh dựa người vào một gốc cây, cũng thoáng cười. Bây giờ anh mới biết chân chính nhớ cô là thế nào. Chỉ muốn ngay lập tức thấy người đó trước mặt mình.
“Nhược Nhược”
“Em đây, làm sao vậy?”
Giọng điệu quyến luyến của Thiếu Minh như đánh thẳng vào tim cô. Nếu anh biết bọn họ có con thì sao. Sẽ như cô mà vui vẻ chứ.
“Anh… nhớ em. Rất nhớ, rất nhớ”
Aaa, cô không muốn giấu nữa. Không muốn, không muốn.
“Minh, em…”
“Hóa ra anh ở đây sao?”
Giọng nữ quen thuộc từ bên kia truyền đến, tim Phỉ Nhược hẫng đi một nhịp, lời muốn nói thoáng chốc bị cắt đứt. Mà đầu dây bên kia, tiếng tút tút đồng thời vang lên.
Minh, em có thai rồi.
Anh có biết không, chúng ta có con rồi.
Phỉ Nhược thở hắt ra một hơi, tay siết chặt điện thoại, trầm tư ngắm nhìn bầu trời đêm.
Bọn họ, rồi sẽ đi về đâu.
———-
“Sao em lại ra đây? Còn không chịu mang áo khoác vào”
Thiếu Minh nhípu mày nhìn Tố Nhan, đưa tay cầm lấy đôi tay đã lạnh cóng của cô, giọng điệu không khỏi trách cứ.
“Em tìm anh”
“Nào, anh dẫn em về”
Nhìn cơ thể cô phát run vì lạnh, anh không nỡ tiếp tục trách cứ. Nắm lấy tay cô, có ý định dắt đi. Chỉ là người phía sau vẫn bình chân như vại, không có ý định nhúc nhích.
“Em làm sao?”
Tố Nhan nhìn anh, chợt nũng nịu.
“Phải bế em mới vào”
Thiếu Minh thoáng ngây ngốc. Cô là  đang làm nũng với anh ư. Rõ ràng cô luôn không muốn gần gũi với anh, thậm chí là lạnh nhạt. Gần đây anh thấy cô hơi lạ, nhưng biểu hiện thế này anh chưa từng nghĩ đến.
“A, em lạnh lắm rồi”
“Được rồi, được rồi”
Thiếu Minh nhìn cô không ngừng dậm chân, lòng mềm nhũn, không chần chừ bế cô lên, để cô nằm trọn trong lòng mình. Tố Nhan cũng rất phối hợp mà ôm lấy cổ anh.
Nằm trong lòng Thiếu Minh, Tố Nhan phần nào nhẹ nhõm. Chỉ cần cố gắng, cô không tin không giữ được anh.
———
“A”
“Làm sao vậy? Đưa anh xem”
Thiếu Minh ném đống củi trên tay, vội cầm lấy tay Tố Nhan. Chỉ thấy trên ngón tay máu đang rỉ ra, tựa như bị kim đâm, hiển nhiên là bị củi xóc vào. Anh thoáng nhíu mày, không chần chừ mà nhậm lấy.
Tố Nhan mỉm cười nhìn anh, cảm giác tê dại trên đầu ngón tay không ảnh hưởng chút nào đến niềm vui trong cô.
“Anh lo lắng cho em sao? Còn khẩn trương như vậy”
Thiếu Minh khẽ cười, nhìn cô như đứa ngốc.
“Em là vợ anh, sao lại không lo lắng chứ”
“Vậy… anh sẽ lo lắng cho em cả đời chứ?”
Tố Nhan nhìn thẳng vào anh, ánh mắt tràn đầy mong chờ. Thiếu Minh chợt lúng túng, không biết phải đối diện với ánh nhìn chăm chú của cô như thế nào.
Cả đời? Cả đời ư?
Cô sao lại muốn cả đời. Người cô nên mong đợi cả đời không phải là Thiếu Quân ư.
Anh thật sự hoang mang, hoang mang với sự khác lạ của cô. Nó làm anh cảm thấy mờ mịt, không điều chỉnh được từng bước đi của mình.
“Không thể sao?”
“Em nghĩ nhiều rồi”
Thiếu Minh nhìn sự hụt hững trong đáy mắt cô, khó khăn xoay đi. Gương mặt người nào đó lại thoắt ẩn thoắt hiện trong tâm trí anh.
Phỉ Nhược.
Anh đây là làm sao. Không phải đã dứt khoát rồi ư. Không phải anh đã đặt Phỉ Nhược trong tim mình rồi ư.
Tại sao trước mặt Tố Nhan, anh vẫn không nhịn được mà trở nên tê dại, không nhịn được mà lo lắng, bồi hồi.
Cả sự thân thiết khác thường của Tố Nhan, nó làm anh hoang mang.
“Wow, một đống củi to”
Lạc Lạc nhìn mọi người đem củi đến sắp chồng chất lên nhau, thật nhiều, thật to. Lòng không khỏi hào hứng.
“Haha, một đống củi to sẽ đốt thành một ngọn lửa thật to. Lạc Lạc có thích không?”
Hà Mễ xoa đầu cô bé, hôm nay đã là ngày thứ năm từ khi tham gia cắm trại. Đêm nay sẽ có hoạt động đốt lửa trại, chắc chắn sẽ có nhiều hoạt động thú vị đi kèm.
“Thích ạ. Mà cô ơi, tối nay, cô cho Lạc Lạc ngủ cùng nha”
Hôm qua bé thấy tiểu Trúc ngủ cùng cô, tiểu Trúc còn cười thật vui vẻ. Lạc Lạc cũng muốn biết có gì vui nha.
“Ai nha, Lạc Lạc muốn ngủ cùng cô sao. Vậy thì xin phép ba mẹ, cô liền cho con ngủ cùng”
Hết chap 81.

Bình luận (0)

Để lại bình luận