Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Reng reng.
“Minh… ưm, tắt đi”
Tút tút.
Phỉ Nhược nhìn màng hình điện thoại, cuộc gọi bị cắt đứt, lòng chùn xuống.
Anh tại sao lại không bắt máy?
Mọi hôm đến giờ này anh đã gọi cho cô, nhưng hôm nay cô đã chờ, chờ thật lâu, đến khi không kiềm được nữa mà nhấn gọi cho anh. Vậy mà, đáp lại cô chỉ là một chuỗi dài những tiếng tút. Những tiếng tút ăn sâu vào tâm trí, âm ỉ tê dại đến não lòng.
Phỉ Nhược co người nằm trên giường, đáy mắt tĩnh lặng như mặt hồ, nhưng trong tâm trí là một mớ hỗn độn.
Phụ nữ vốn là loài sinh vật nhạy cảm, chỉ cần cảm ứng được một điểm bất thường, họ sẽ thấy thiếu an toàn. Bất giác sinh ra lo lắng. Mà sự lo lắng này, hoàn toàn có cơ sở, tất cả đều xuất phát từ người đàn ông họ yêu.
Bàn tay cô khẽ vuốt ve vùng bụng còn bằng phẳng.
Cô sợ, sợ sẽ không giữ được anh.
———
“Thịt bò anh thích”
Tố Nhan gắp một miếng thịt bỏ vào bát Thiếu Minh, khẽ cười.
Ai nhìn vào lại tưởng họ là một cặp vợ chồng son mới cưới.
Bà Đường vui vẻ nhìn hai người họ, lại quay sang Thiếu Quân và Phỉ Nhược.
“Nhìn anh chị hai đứa xem, yêu đương thể hiện ra mặt. Bà già này chờ con của hai đứa cũng sắp chờ không nổi nữa rồi”
Bà không phải muốn hối thúc hai người họ mau sinh con, nhưng cái gia đình này ngay từ đầu đã phức tạp. Tình cảm Thiếu Quân dành cho Tố Nhan bà sao có thể không nhìn ra, bao năm nay vẫn chưa hề thay đổi. Nếu Thiếu Quân và Phỉ Nhược có một đứa con, ít ra bọn họ biết mà an phận.
“Sớm muộn cũng sẽ có thôi, mẹ không nên nghĩ nhiều mà hại sức khỏe”
Tố Nhan tiếp lời trấn an bà Đường, hay đúng hơn là muốn tuyên bố rõ ràng: Chúng ta đều có gia đình riêng, không nên làm ảnh hưởng cuộc sống của nhau.
“Con no rồi”
Thiếu Quân không còn tâm trạng nghe tiếp, trên mặt không có biểu cảm gì đặc biệt nhưng chỉ cậu biết, lúc này, cậu không ổn chút nào.
Anh hai đã nói ly hôn với Tố Nhan không phải sao.
Rõ ràng anh ấy đã quyết định chấm dứt. Rốt cuộc trong một tuần cắm trại đó đã xảy ra chuyện gì. Chuyện gì đã khiến anh ấy thay đổi quyết định. Chuyện gì khiến Tố Nhan triệt triệt để để chấm dứt với cậu.
Nhớ lại hai ngày trước, ngày Thiếu Minh và Tố Nhan trở về.
“Quân, anh đừng như vậy nữa. Chúng ta… chấm dứt đi”
Có trời mới biết cậu đã sốc thế nào. Một tuần qua cậu đã chờ, nhưng cái cậu chờ không phải là thế này.
“Minh chưa nói gì với em sao?”
Thiếu Minh đáng lí ra phải nói chuyện ly hôn với cô rồi chứ.
“Nói gì? Em không cần biết Minh muốn nói gì. Em và anh ấy đang rất tốt. Quân, em muốn anh nghe rõ, Minh yêu em. Và em, cũng yêu anh ấy”
Anh hiểu mà, đúng không. Em yêu Minh. Anh ấy là chồng em, là ba Lạc Lạc, là ba của con em.
Gì nữa nhỉ? Cô ấy nói thật nhiều, thật nhiều. Nhiều đến mức cậu nghe chẳng lọt tai nữa. Tất cả chỉ dừng lại tại ba chữ “Em yêu Minh”
Cô ấy yêu Thiếu Minh. Yêu rồi.
Người cô ấy yêu không phải cậu, không còn là Thiếu Quân cậu nữa rồi.
Lấy tư cách gì? Lấy tư cách gì để níu kéo?
Không còn. Không còn.
“Không có gì muốn nói với em sao?”
Phỉ Nhược không nhìn Thiếu Minh, từng từ nhẹ tênh tuông ra.
Từ khi trở về, đây là lần đầu họ trực tiếp đối mặt nói chuyện với nhau. Cô không biết là vô tình hay cố ý mà mỗi lần có cơ hội tiếp cận anh, Tố Nhan sẽ xen vào, tách hai người ra. Những lúc ở bệnh viện, Thiếu Minh cũng không ngần ngại mà tránh né cô. Dường như, đối diện với cô rồi, anh sẽ không biết phải nói gì.
Cô còn muốn báo tin vui cho anh, nhưng lại không muốn thông báo qua điện thoại.
Là cô quá nhạy cảm, hay là có thứ gì đó đã thay đổi.
“Anh..”
“Hóa ra anh ở đây”
Tiếng Tố Nhan đột ngột vọng tới, ngay lập tức một cánh tay mảnh khảnh vòng lấy tay anh.
Phỉ Nhược cười xòa, không mấy bất ngờ. Tình cảnh này đã lặp lại nhiều lần rồi.
“Hai người đang bàn gì sao?”
Tố Nhan một bộ dáng tươi cười hỏi han. Nhưng một bên bàn tay buông thỏng đã vô tình nắm chặt, trong lòng ngập tràn căng thẳng.
Cô không thể mất anh được.
“Có chút chuyện thôi, sao vậy?”
“Sao gì chứ, tìm anh về phòng ngủ thôi”
Phỉ Nhược nhìn Tố Nhan thân thiết tựa đầu lên vai anh, cổ họng chợt nghẹn ứ, l*иg ngực như không thở nổi. Gượng cười chào hai người họ, bước chân nặng trĩu rời đi.
Thiếu Minh đã nói yêu cô.
Anh ấy nói muốn cùng cô về một nhà. Ngôi nhà riêng của bọn họ.
Anh ấy, còn là ba của đứa bé trong bụng cô.
Nhưng cuối cùng thì, cô vẫn không có tư cách ghen tuông. Bởi lẽ, cô không phải vợ anh. Bởi lẽ, một danh phận cô cũng không có. Bởi lẽ, mối quan hệ của bọn họ, là sai trái.
Sai ư? Sai, quá sai.
Nhưng đâu phải mình cô sai nhỉ. Ngay từ đầu, là bọn họ sai trước không phải sao? Là bọn họ kéo cô vào mà.
Nếu cô có sai, thì chính là đã ở lại. Trầm luân vào mối quan hệ sai trái này.
“Tám giờ tối mai gặp tại nhà riêng. Em đợi anh”
Phỉ Nhược gửi đi một tin nhắn.
Mai là sinh nhật anh, tạm gạt hết mọi suy nghĩ không vui trong đầu, cô muốn dùng tin tức có thai này để làm quà cho anh. Cô đã đợi quá lâu, mà anh cũng cần biết sự tồn tại của nó.
Hết chap 82.

Bình luận (0)

Để lại bình luận