Chương 84

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 84

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Gương mắt Lạc Lạc trở nên tinh nghịch, đáng yêu nhón người lên ghế, kéo lấy đầu anh, mạnh mẽ thơm lên má một cái.
Anh thì bất lực, Tố Nhan lại không nhịn được mà cười. Trên môi Lạc Lạc còn dính bánh kem nha, một bên má của anh, quả nhiên không thoát khỏi số phận mà.
“Con no rồi, chúng ta ra công viên chơi đi”
———
Phỉ Nhược nhìn đồng hồ điểm mười giờ, trong lòng không biết là muội vị gì.
Có vẻ, rất là khó chịu.
Khó chịu thế nào nhỉ? Có gì đó nghẹn nơi cổ họng, tắt nghẽn ngay tim. Rõ ràng hô hấp bình thường, lại cảm thấy như thiếu dưỡng khí. Thứ ngay dưới l*иg ngực trái, mỗi phút trôi qua lại trở nên rộn ràng hơn.
Bàn tay cô nắm chặt, móng tay đâm vào da thịt đến rím máu. Nhưng mà cô không còn cảm giác nữa. Đã bao nhiêu lần ngó lên đồng hồ, lại khó khăn nhìn vào điện thoại.
Cô không cần anh đến nữa, chỉ cần cho cô chút hồi âm, cho cô một lý do. Nhiều lúc không nhịn được, muốn cầm lấy điện thoại gọi ngay cho anh.
Muốn hỏi rõ anh, vì sao không đến.
Vì sao bắt cô phải chờ.
Vì sao không nói “Anh không thể đến, đừng chờ anh”
Cô thà để anh dứt khoát một lần, còn hơn như một kẻ bơ vơ ngồi đây hi vọng.
Hi vọng thật nhiều, tuyệt vọng cũng thật nhiều.
Trong đầu cô không ngừng suy nghĩ, nghĩ rất nhiều về anh, về những chuyện đã qua.
Thời gian qua cô đã làm gì vậy? Cô thật sự là ai, là ai trong cuộc đời bọn họ.
Nước mắt cô không biết rơi từ bao giờ, từng giọt, từng giọt chảy xuống cằm cô, nhẹ nhàng đáp xuống mặt bàn, từ lâu đã hóa thành một vũng nước.
Cuộc sống của cô, cô không nhận định được nữa.
Còn cả… con cô.
Minh, anh có biết hay không, chúng ta có con rồi.
“Aaa”
Vỡ nát, vỡ nát hết rồi. Mọi thứ một tay cô chuẩn bị, vỡ nát dưới tay cô.
Phỉ Nhược hất mọi thứ trên bàn xuống đất. Cô thật muốn đập phá hết mọi thứ ở đây.
Cô không cần, không cần gì nữa.
Nhà của anh, trả lại cho anh.
Lời hứa hẹn của anh, cô sẽ xóa sạch.
Cô định sẵn, đã nên rời khỏi.
Phỉ Nhược nấc nghẹn thành tiếng, như một cánh hoa héo tàn rũ rượi trên nền nhà.
Em thật muốn cầm điện thoại và gọi, gọi ngay cho anh.
Muốn gào thét với anh ở bên kia đầu dây: Làm ơn, đến với em, em… hết sức lực rồi.
Nhưng mà, cô vẫn muốn chờ, chờ anh rồi sẽ tự động đến hay là không. Cho dù anh trễ hẹn, không sao, cô chấp nhận, không cần biết lý do gì, cô đều chấp nhận.
———–
Phỉ Nhược khập khễnh từng bước về phía cổng. Cô đã bắt taxi đi loanh quanh rất nhiều nơi, cảm nhận từng chút từng chút sự tê dại thấm vào tim. Lại từ từ để nó nhòa đi, đến khi không chịu nổi nữa mới lang thang đi bộ.
Vô định.
Chỉ đơn giản, cô muốn một chút riêng tư, một chút yên tĩnh. Đến khi cơ thể mỏi nhừ  cô mới thất thểu về nhà. Nhưng mà trong trí óc vẫn lang mang.
Chỉ đến khi nhìn thấy bóng dáng loạng choạng trong sân nhà, cô mớ dần tỉnh táo được đôi chút, vội vàng chạy đến đỡ lấy người kia.
Trong một khoảnh khắc cô đã nghĩ, người kia có phải Thiếu Minh không. Có phải vì xã giao gì đó đột xuất mà không kịp nói với cô không.
Nhưng mà, người kia đó là chồng của cô, người chồng trên danh nghĩa của cô.
“Anh sao lại uống say đến mức này?”
“Buông anh ra, anh không sao”
Thiếu Quân mơ màng để cô đỡ lấy, trên môi treo một nụ cười ngốc nghếch, miệng không ngừng phản kháng.
“Nào, để em đỡ anh lên”
Phỉ Nhược cầm một tay cậu choàng qua vai, bước từng bước nặng nhọc vào nhà. Ngay lúc này, ánh đèn xe ô tô phía sau lưng rọi vào, cô bất giác quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một mảng chói lòa.
Ánh đèn ngay lập tức tắt đi, tiếng mở cửa xe vang lên, cả tiếng cười nói làm cô ù cả tai.
Đèn đã tắt nhưng sao vẫn chói lòa mắt cô đến thế. Nhìn ba người họ cười nói đứng bên nhau, hiển nhiên đã có một buổi chơi đùa thật vui vẻ. Cô chỉ nhìn một chút liền quay đi, quả thật không có dũng cảm để nhìn thêm chút nào nữa.
Phỉ Nhược khó khăn hít thở, cố gắng đỡ lấy Thiếu Quân, tự thôi miên bản thân, từng bước đều nặng nề đến khó chịu. Không biết là nặng nề vì Thiếu Quân hay là nặng lòng.
“Anh không sao”
“Yên nào”
Hình bóng hai người đã khuất dần phía cầu thang, Thiếu Minh vẫn chưa hoàn hồn.
Trong giây phút nhìn thấy cô, tất cả sức lực của anh như bị hút cạn.
Anh vậy mà lại quên mất, quên mất cuộc hẹn của cô.
Ngay thời khắc chạm vào ánh mắt của cô, ánh mắt không cảm xúc. Nhưng một giây thoáng qua, anh thấy sự bi thương, lẫn sự căm giận trong đó.
Ánh mắt ấy tận lực lăng trì anh. Tê dại, nhói buốt.
Anh chỉ muốn ngay lập tức, ngay lập tức chạy đến, nắm lấy tay cô, muốn…
Nhưng rồi anh nhận ra, mình không biết phải phản ứng thế nào trong hoàn cảnh này.
Bên cạnh là vợ và con anh, anh không thể đường đường chính chính chạy đến, cầu xin sự tha thứ của cô. Chỉ có thể trơ mắt nhìn tấm thân ấy, yếu đuối từng bước rời đi. Nhìn tấm thân ấy vẫn gắng gượng…
Anh thật muốn hỏi: Em ổn không?
Nhược Nhược, em ổn không?
Hết chap 84.

Bình luận (0)

Để lại bình luận