Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Quân, đừng, sắp tới phòng rồi”
Thiếu Minh cùng Tố Nhan vừa bước lên cầu thang, hình ảnh Thiếu Quân đang ép sát Phỉ Nhược lên tường đập vào mắt cả hai. Môi lưỡi cậu di trên cổ cô cắи ʍút̼, miệng không ngừng lẩm bẩm.
“Anh yêu em, anh yêu em…”
Phỉ Nhược chán nản, vừa đỡ lấy vừa ngăn cản hành động càn quấy của cậu. Sóng mắt trong một thoáng hướng về đầu cầu thang. Hai thân ảnh đang lẳng lặng đứng đó. Mà anh, ánh mắt tĩnh lặng như nước.
Cả người thoáng ngây ra, chợt có cảm giác muốn chạy trốn khỏi đây, trốn khỏi tầm mắt không chút biểu cảm của anh.
“Đi, em đưa anh vào phòng”
Chân tay cô luống cuốn, lấy hết sức lực kéo lấy cơ thể Thiếu Quân, vội vội vàng vàng lê bước về phòng, rất nhanh tiếng mở cửa đóng cửa vang lên, trả lại hành lang yên tĩnh.
“Anh ngẩn người gì vậy? Mình cũng về phòng thôi”
Nhìn Thiếu Minh bất động nhìn hướng Phỉ Nhược rời đi, Tố Nhan lòng không khỏi lộp bộp, vội cất giọng gọi anh.
Thiếu Minh thu lại ánh mắt, khẽ gật đầu, cùng Tố Nhan trở về phòng.
“Nhan, anh yêu em”
“Anh tỉnh táo chút đi, em không phải Tố Nhan”
Phỉ Nhược vô lực bị Thiếu Quân đè ép trên giường, miệng không ngừng thì thào Tố Nhan, trong lòng cô là một hỗn hợp đắng cay chua xót, tận sâu trong thâm tâm dần bùng lên một ngọn lửa, nóng rát đến dữ dội.
Xoẹt.
Bốp.
Tiếng xé vải vang vọng trong không gian. Đi theo nó là cơn phẫn nộ của Phỉ Nhược.
Năm ngón tay của cô không báo động in hằn lên má cậu. Dấu đỏ chói mắt, vừa nhìn đã biết cô tức giận đến thế nào.
Phỉ Nhược đẩy Thiếu Quân qua một bên, nhìn cậu không còn sức lực nằm yên ắng trên giường. Cô vô lực trượt xuống sàn nhà, ngồi dựa vào mép giường, bắt đầu suy tư.
———
“Minh..”
Tố Nhan vờn đôi môi nóng bỏng của mình lên môi anh, đôi tay không an phận vuốt ve loạn xạ, chỉ là chưa đến năm giây đã bị anh giữ lấy đẩy ra.
“Anh hơi mệt”
Tố Nhan thoáng hụt hững, lại bám lấy anh.
“Không phải hôm cắm trại chúng ta rất vui vẻ sao. Em muốn cùng anh… một lần nữa”
Thiếu Minh nghĩ đến gì đó, thở dài. Tay với lấy bao thuốc trên bàn, chậm rãi hướng về ban công.
“Em nghỉ ngơi đi”
Trời đã chuyển đông, khí trời lạnh buốt, từng cơn gió mạnh mẽ tạt vào cơ thể người đàn ông đang đứng ngoài ban công kia.
Thiếu Minh rít từng hơi thuốc, từng cơn gió mát lạnh cuộn vào làm anh phần nào tỉnh táo. Thế nhưng có tỉnh táo đến đâu, anh cũng không biết đối mặt với chuyện sắp tới thế nào.
Nếu như không phải vì chuyến cắm trại ấy thì anh và Tố Nhan có lẽ đã bàn đến chuyện ly hôn.
Anh vẫn còn nhớ đêm Lạc Lạc ngủ cùng Hà Mễ, trong trại chỉ còn anh và Tố Nhan. Sẽ thật bình thường nếu Tố Nhan không bắt đầu có những hành động đòi hỏi anh. Cũng thật bình thường nếu cô ấy không chính miệng thốt lên ba chữ “em yêu anh”
Tố Nhan, cô ấy nói, cô ấy yêu anh.
Chờ đợi bao năm, cuối cùng cũng đợi được lúc cô ấy nói yêu anh.
Trong một thoáng, trong mắt anh chỉ còn Tố Nhan, còn Lạc Lạc. Chỉ còn người vợ danh chính ngôn thuận và đứa con đáng yêu của bọn họ. Chỉ còn gia đình nhỏ của anh.
Trong một thoáng, anh đã quên mất, người con gái kia.
———-
“Em còn nghĩ anh sẽ tránh mặt em luôn rồi chứ”
Phỉ Nhược không nhìn Thiếu Minh, tay không ngừng sắp xếp tài liệu trên bàn.
Cô cũng muốn xem, anh sẽ nói gì với cô. Một lời xin lỗi, lời giải thích. Hay là một câu nói để chấm dứt sạch sẽ mối quan hệ của bọn họ.
Nhưng thật khiến cô thất vọng khi mà…
“Tối qua em với Quân…”
Thiếu Minh siết lấy tay Phỉ Nhược, vầng trán nghiêm nghị đã nhăn thành một đường.
Vết tím đỏ trên cổ cô, quả chói mắt, hình ảnh đêm qua của hai người họ lại hiện trong đầu. Làm anh không kịp suy nghĩ đã cao giọng chất vấn cô.
Phỉ Nhược chợt cười khẩy một tiếng, hất tay anh ra. Đáng lẽ ra sau đó cô nên cho anh một bạt tai mới phải.
“Anh nghĩ vợ chồng một phòng thì nên làm gì?”
Vừa dứt lời, cả cơ thể cô đã bị ép sát vào bàn, eo bị siết đến phát đau.
Một luồng hơi thở nguy hiểm không ngừng từ anh phát ra, mà chính anh cũng không nhận thấy bản thân đã quá xúc động. Vốn dĩ từ sâu trong thâm tâm anh vẫn mạnh mẽ một ý niệm. Cô là của anh.
Chính anh cũng không biết, cô đã khảm vào một nơi thật sâu trong trái tim lẫn trí óc anh. Không ai có thể chạm tới, mà anh cũng nhìn không rõ.
“Em vậy mà lại cùng với Quân. Tại sao? Tại sao? Hả”
Lực tay của anh ngày càng mạnh, mạnh mẽ đến mức da thịt cô muốn tan ra. Phỉ Nhược đẩy anh ra, khuôn ngực tức giận phập phồng.
Ngay lúc này, cô chỉ muốn trút ra mọi thứ. Phân rõ giới hạn.
“Tại sao lại không. Anh ấy là chồng em. Anh là gì mà, là gì mà có quyền cản em, hả? Không phải anh nói yêu em sao, không phải anh nói sẽ ly hôn sao. Bây giờ thì sao? Anh thất hứa, còn có quyền gì ngăn cản em lên giường với chồng”
“Anh…”
“Không trả lời được đúng không”
Phỉ Nhược khẽ cười mà nước mắt lại rơi. Cảm giác bi thương ngập tràn, cô muốn thẳng thắng nói với anh một lần. Cũng muốn xem anh có hay không sẽ cho cô một tuyên bố chắn chắn. Nhưng mà, anh không nói được gì cả, không có.
Coi như anh vì Lạc Lạc, vậy thì…
“Nếu em nói em có thai, anh có ly hôn để đến bên em không?”
Phải biết cô đã khó khăn thế nào để thốt ra được câu này. Cô biết, mình đang đánh cược, đánh cược với tình cảm anh dành cho cô.
Thiếu Minh thoáng đơ người. Cô nói, cô có thai? Tai anh như ù đi.
“Em vừa nói…”
“Em có thai rồi. Anh sẽ vì em mà ly hôn chứ?”
Ánh mắt Phỉ Nhược nhìn sâu vào anh, như muốn xuyên qua tầng tầng lớp lớp để hiểu thấu lòng anh.
Hết chap 85.

Bình luận (0)

Để lại bình luận