Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đại não Thiếu Minh chợt tê dại. Trong đầu vẫn vang vọng…
Em có thai rồi.
Có thai.
Có thai.
Chưa bao giờ anh thấy bản thân đần độn như bây giờ. Đôi tay anh run run nắm lấy tay cô, miệng thốt ra từng từ mà chính anh cũng không rõ.
“Cho anh, cho anh chút thời gian”
Phỉ Nhược rút tay ra, giọng nói đã trở nên hờ hững.
“Anh chỉ cần trả lời là có, hay không”
Có hay không, ly hôn với Tố Nhan?
Thời gian thoi đưa, Thiếu Minh vẫn im lặng. Cái im lặng như lăng trì cả hai.
“Em hiểu rồi”
Phỉ Nhược cười cười, đầu gật gù như sáng tỏ mọi thứ. Cô nén lại thứ đang chực trào nơi khóe mắt, vẫn gượng cười, cả cơ thể dần lùi ra sau, cuối cùng là loạng choạng đôi chân quay đi, đi thật nhanh. Chỉ sợ ở lại thêm một lúc, sẽ không kìm được mà làm loạn lên mất.
Nhược Nhược.
Thiếu Minh khó khăn hít thở, cánh tay ngập ngừng giữa không trung như muốn níu cô lại. Nhưng lúc này đây, đôi chân anh như bị nam châm hút lấy, không làm sao cất bước đi theo cô.
Anh, phải làm gì đây?
——–
“Anh không đến công ty sao?”
Phỉ Nhược bước vào phòng ngủ, còn chưa đến giờ tan làm nhưng cô không còn tâm trạng nào tiếp tục nữa, cuối cùng xin phép trở về trước. Không nghĩ đến Thiếu Quân còn ở nhà.
Thiếu Quân đứng ngoài ban công, trên tay cầm điếu thuốc, vừa nghe thấy giọng cô, không khỏi sững sốt, rất nhanh lại trở về nét mặt trầm tỉnh. Thoáng quay lại nhìn cô.
“Hôm nay hơi mệt”
Phỉ Nhược gật gật đầu, khẽ “à” một tiếng, dường như không mấy để tâm nhưng chợt nhớ ra gì đó.
Cô còn định đến tối mới cùng cậu ngồi lại giải quyết nhưng bản thân không muốn chần chừ thêm nữa.
Phỉ Nhược hít sâu một hơi, nhìn Thiếu Quân nhìn xa xăm bên ngoài, ôn tồn cất giọng.
“Em muốn sinh một đứa con”
Lời nói rất nhẹ, theo không gian truyền vào tai Thiếu Quân, cô có thể thấy được cậu thoáng đơ người, nhanh chóng lại thả lỏng. Cậu quay lại nhìn cô, lời thốt ra cũng thật bình tĩnh.
“Được”
“Ha..”
Phỉ Nhược bậc cười, tiếng cười của sự chế giễu.
Quả là bất ngờ, cô chỉ định yêu cầu thêm một lần xem thế nào thôi, còn nghĩ cậu sẽ tìm mọi cách để tránh né, không nghĩ tới lại đồng ý nhẹ nhàng như vậy. Giá mà lúc trước…
Là thứ gì đã làm cậu thay đổi. Nhưng mà, có vẻ cô cũng không cần quan tâm nữa.
Phỉ Nhược lấy trong túi sách một từ giấy, nhìn lại một chút, cuối cùng dứt khoát đi về phía Thiếu Quân.
“Em kí rồi, anh cũng kí đi”
Thiếu Quân ngẩn người, dường như chưa hiểu gì. Cậu nhìn thẳng vào ánh mắt kiên định của cô, tay nhẹ nhàng cầm lấy tờ giấy.
Khẽ liếc nhìn.
Ba chữ “ĐƠN LY HÔN” ngay ngắn đập vào mắt cậu.
Cô nhìn Thiếu Quân đang trầm ngâm, không đợi cậu chất vấn hay biểu hiện điều gì đã xoay người vào phòng tắm.
Cô chỉ đợi cậu đồng ý ly hôn nữa thôi, không cần quản phản ứng của cậu.
Thiếu Quân vẫn nhìn đơn ly hôn không rời. Vẻ mặt vẫn trầm tỉnh nhưng chỉ cậu biết, vô vàn cảm xúc đang vây quanh, không thể diễn tả bằng lời.
Cuối cùng thì, cô ấy cũng không chờ đợi thêm được nữa, không thể tiếp tục cuộc hôn nhân lạnh nhạt này được nữa.
Phỉ Nhược trở ra, chỉ thấy Thiếu Quân đang đứng cạnh bàn, tay cầm cây bút di nhẹ trên giấy.
——-
Thiếu Minh bước vào nhà, nhìn mọi thứ dưới sàn, cơ thể thoáng chấn động, trong tim len lỏi cảm giác tê nhói.
Anh bước đến gần bàn, chậm rãi ngồi xuống, sững sờ một lúc mới đủ can đảm nhặt từng thứ đã đổ nát dưới sàn lên. Bánh nát, hoa tàn, rượu đỏ lênh lán…
Vô lực ngồi lên ghế, tâm trạng ngổn ngang.
Khi ngồi ở đây, tâm trạng của cô thế nào?
Khi từng giây từng phút chờ đợi, cô có hay không oán trách anh?
Khi anh không đến, phải chăng… cô đã rất căm giận?
Có chết anh cũng không nghĩ đến, cô đã vì anh mà tự tay chuẩn bị một bữa tiệc.
Để rồi vì anh, mà tổn thương.
Lúc này đây, anh chỉ muốn ngay lập tức gặp cô, ôm cô vào lòng, thật muốn…
Thiếu Minh lẫn thẫn bước ra xe, hành động vô định không theo điều khiển.
Chiếc xe dần lăn bánh, hướng về nhà chính.
“Hai đứa làm sao? Sao lại muốn ly hôn?”
Tiếng bà Đường từ trong nhà vọng ra, Thiếu Minh vừa xuống xe, có chút ngây người không hiểu. Nhíu mày bước vào nhà.
Không thấy ba anh đâu, chỉ có bà Đường ngồi đầu bàn, một bên là Phỉ Nhược và Thiếu Quân, một bên bàn là Tố Nhan.
“Có chuyện gì vậy?”
Thiếu Minh vừa hỏi vừa bước đến bên Tố Nhan ngồi xuống.
Nếu không nhầm, vừa rồi anh nghe mẹ anh nhắc đến ly hôn. Không hiểu sao trong lòng bất an khó tả.
“Con mau khuyên hai đứa nó. Đang yên lành sao lại ly hôn chứ”
Bà Đường thấy Thiếu Minh, ngay lập tức lôi kéo anh khuyên nhủ. Anh nghe câu nói của bà, lại nhìn tờ giấy trên bàn, chợt thấy hít thở không thông.
Bàn tay thoáng chốc đã nắm lại, sự khẩn trương hiện rõ.
Không muốn, anh thật không muốn cô đi.
Rồi cô cùng đứa bé, sẽ đi đâu chứ. Đi đâu đây chứ.
Vậy mà, anh không thốt được lời nào.
Nếu là một người anh chồng bình thường, anh đã không ngần ngại mà buông lời khuyên nhủ.
Nhưng giờ đây, cái tư cách đó anh cũng không có.
Chính anh biết, anh không còn mặt mũi để đối diện nói chuyện với cô.
Hết chap 86.

Bình luận (0)

Để lại bình luận