Chương 89

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 89

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nhược Nhược”
Thiếu Minh ôm lấy Phỉ Nhược từ đằng sau. Đôi tay anh siết chặt như muốn khảm cô vào thân thể.
Cơ thể này, mùi hương này, anh thật nhớ nó.
Một cái ôm bất ngờ bủa vây, Phỉ Nhược còn đang trong hồi ức thoáng chốc sực tỉnh, hốt hoảng vùng vẫy. Cô thoát khỏi vòng tay anh, nhìn người đang đứng trước mặt, sự bức bối từ đâu tràn đến.
“Anh… đến đây làm gì?”
“Vậy còn em, sao lại đến đây?”
Thiếu Minh không trả lời câu hỏi của cô mà chất vấn ngược lại.
Phải, sao cô cũng đến đây. Điều này không phải nói lên rằng, cô vẫn chưa thể dứt tình cảm với anh sao.
“Nhược Nhược, anh biết… em còn rất yêu anh mà”
Đôi chân anh bước đến gần Phỉ Nhược, một tay đưa lên khẽ vuốt tóc cô. Nhưng rồi cánh tay anh nhanh chóng chưng hửng giữa không trung khi đầu cô né sang một bên.
“Không có ý nghĩa gì cả”
Cô còn yêu thì sao? Anh có thể đáp lại tình yêu đó không?
Còn yêu thì sao? Còn yêu thì anh sẽ rời đi, cùng cô xây dựng một gia đình ư?
Không thể. Anh không thể làm được những điều đó.
Vậy yêu hay không còn ý nghĩa gì chứ. Anh còn quan tâm làm gì chứ.
“Phỉ Nhược, anh biết là anh sai. Anh không nên thất hứa với em. Nhưng mà, anh không thể vứt bỏ Tố Nhan và Lạc Lạc ngay lúc này được, bọn họ cần anh”
Thiếu Minh nắm lấy tay cô, chỉ sợ cô chạy mất. Giọng anh đều đều nhưng lại mang theo sự khẩn trương. Anh muốn nói, muốn cô hiểu, muốn cô biết tận sâu trong tâm can, anh rất cần cô.
“Anh cũng biết anh thất hứa? Vậy tại sao còn hứa, tại sao lại làm em hy vọng, đưa em lêи đỉиɦ cao của hạnh phúc rồi mạnh mẽ đạp xuống?”
“Anh nghĩ Tố Nhan yêu Quân, muốn tác hợp cho hai người họ. Chỉ là không ngờ, người cô ấy yêu là anh. Anh không nỡ… Nhược Nhược, hiểu cho anh”
Đôi tay anh siết ngày càng chặt, dù vậy cũng không ngăn được cái rút tay đầy dứt khoát của cô.
“Giữa em và Tố Nhan, anh chỉ được chọn một. Và người anh chọn là cô ấy. Vậy nên cuộc sống của em không liên quan gì đến anh nữa. Yêu hay hận, đi hay ở, anh không có quyền gì can thiệp nữa”
Phỉ Nhược dốc hết lòng mình, từng câu từng chữ dứt khoát nói với anh một lần, như ngầm vạch rõ ranh giới giữa bọn họ, cũng như hoàn toàn chấm dứt mối quan hệ của cả hai.
Nói xong lời cuối, Phỉ Nhược dứt khoát xoay gót rời đi. Chỉ sợ đứng thêm một chút nữa cô sẽ mềm lòng mất.
Bất quá chưa rời khỏi cửa, một lần nữa đã bị người phía sau ôm lại.
“Nhược Nhược, xin em. Anh hứa sẽ không can thiệp vào cuộc sống của em. Chỉ xin em, đừng đi. Đừng đi, có được không?”
Đừng đi đâu cả, để anh có thể suốt đời được nhìn thấy cô, nhìn thấy con. Nhìn bọn họ ngày ngày trôi qua, nhìn con của hai người lớn lên.
“Còn không, cho anh chút thời gian”
Thiếu Minh không biết chút thời gian đó sẽ làm gì. Anh chỉ muốn làm mọi cách để cô ở lại. Anh không muốn cô đi, không muốn cô biến mất khỏi cuộc đời mình.
“Anh điên rồi”
Phỉ Nhược thật không hiểu nổi anh nữa. Cuối cùng như thế nào anh mới vừa lòng chứ. Cô gỡ đôi tay anh ra. Lần này thật sự rời đi, mà anh cũng không níu lại nữa.
Có lẽ, anh điên thật rồi.
———
“Em gặp anh có chuyện gì sao?”
Thiếu Quân nhìn Tố Nhan trước bàn làm việc của mình. Trước đây không lâu cô còn cận kề làm việc cùng cậu. Vậy mà từ khi chấm dứt quan hệ, cô cũng dứt khoát tìm việc nơi khác. Hoàn toàn không cho cậu thêm chút cơ hội nào, bây giờ xuất hiện ở đây quả làm cậu bất ngờ.
“Em sẽ không vòng vo. Chuyện Phỉ Nhược có thai… là thế nào?”
Vốn dĩ đã cắt đứt quan hệ, cô không nên hỏi điều này. Trông có vẻ như cô đang ghen, thậm chí không có quyền xen vào. Nhưng mà cô chỉ muốn chắc chắn một điều, cái thai ấy không phải của Thiếu Minh. Có trời mới biết vì chuyện này đã làm cô lo lắng không yên. Cô không muốn có một mối đe dọa nào ảnh hưởng đến tình cảm giữa cô và Thiếu Minh.
“Thế nào… là thế nào? Vợ chồng có con với nhau, lạ lắm sao?”
Thiếu Quân nheo mắt nhìn Tố Nhan. Nhìn qua có vẻ bình tĩnh, thật chất câu hỏi của Tố Nhan đã dọa sợ cậu.
Không phải tự nhiên mà Tố Nhan hỏi điều này. Chắc hẳn cô đã biết gì đó. Hóa ra, chỉ có cậu là ngu ngốc vẫn không biết gì.
“Cái thai… thật sự là của anh sao?”
Tố Nhan siết lấy túi sách. Sự khẩn trương làm cô không nhận thấy câu hỏi vừa rồi có vấn đề.
“A, em… à không. Chị dâu à, chị hỏi vậy là có ý gì chứ? Phỉ Nhược là vợ em, đứa bé trong bụng cô ấy không phải của em thì là của ai đây. Không lẽ…”
“Không, không có gì. Vậy được rồi”
Tố Nhan không muốn nghe tiếp đã vội vã rời đi. Cô không biết cậu nói thật hay không, nhưng cô sẽ xem nó là thật. Cô cũng không muốn cậu nghi ngờ điều gì. Với lại, cách xưng hô vừa rồi, cô không quen, bản thân thật sự phản ứng không kịp, đành luống cuống rời đi.
Thiếu Quân nhìn Tố Nhan đã khuất dạng, thoáng thở dài.
Đó là người con gái cậu yêu.
Người con gái ấy là cả thanh xuân của cậu.
Bây giờ đây, cô ấy đang lo lắng vợ cậu có con cùng chồng cô ấy.
Cô ấy đang làm mọi cách, để bảo vệ tình yêu, bảo vệ gia đình nhỏ của mình.
Thiếu Quân kéo hộc bàn lấy ra một khung hình, khẽ vuốt ve. Cuối cùng lấy tấm hình ra, ngắm nhìn một lúc…
Xẹt, xẹt.
Tiếng xé giấy vang nhẹ giữa không gian. Từng mảnh, từng mảnh nhỏ dần đáp vào sọt rác trong góc phòng.
Đoạn tình cảm này, đến đây nên quên đi rồi.
Cậu nhìn đồng hồ trên tay, đã đến giờ tan làm. Phỉ Nhược có lẽ đang đứng đợi cậu rồi.
Hết chap 89.

Bình luận (0)

Để lại bình luận