Chương 90

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 90

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nào đưa anh”
“Em ăn cái này đi”
“Cẩn thận một chút”
Không thể không thừa nhận Thiếu Quân làm thật tròn trách nhiệm của một người chồng, một người cha.
Cậu chăm sóc Phỉ Nhược từng chút một, để ý bồi bổ cho cô từ thứ nhỏ nhất. Người ngoài nhìn vào sẽ không chút nghi ngờ mà ganh tị, thầm may mắn cho cô.
Thời gian trôi qua cô cũng bầu được năm tháng, bụng hơi nhô cao. Cô đã xin nghỉ việc ở bệnh viện, tiện chăm sóc cho cái thai tốt nhất.
“Em vẫn định rời đi sao?”
Thiếu Quân nhìn Phỉ Nhược ngồi trên giường, không ngừng vuốt ve bụng, mịt mờ hỏi.
“Ừm”
Phỉ Nhược ừm nhẹ một tiếng, đầu gật gật.
“Anh Minh… chịu để cho em đi sao?”
Cậu nhận thấy rõ ràng trong thời gian qua, Thiếu Minh không mặn không nhạt mà quan tâm cô, chăm sóc cho cô. Hiển nhiên anh vẫn rất để ý đến cô và quan tâm đứa bé này.
Đáng tiếc cô vẫn là bộ mặt hờ hững, tránh né, từ chối mọi sự chăm sóc từ anh. Hoàn toàn muốn chấm dứt mà rời đi.
Cô thoáng đơ người. Thật sự là chưa từng nghĩ qua.
“Có chịu hay không… cũng chưa đến lượt anh ấy quyết”
Thiếu Quân nghe cô nói cũng không hỏi thêm gì nữa. Rất rõ ràng Thiếu Minh không có quyền hạn gì để cấm cản cô cả. Nếu không có gì thay đổi, chắc chắn cô sẽ rời đi rồi.
Chợt cậu có chút luyến tiếc. Đứng dậy đi đến cạnh cô ngồi xuống, bàn tay đặt nhẹ lên bụng cô vuốt ve. Phỉ Nhược thoáng bất ngờ, nhưng rồi cũng ngồi im.
Vốn biết không phải con mình, nhưng cậu cảm nhận được đứa bé này và cậu rất có duyên. Nếu có thể, cũng mong một lần được nó gọi là ba.
———
“Phỉ Nhược sáng nay đi khám thai, lát con có đi làm thì chở con bé cùng đi”
Bà Đường vừa ăn sáng vừa nói với Thiếu Minh.
“Không cần đâu. Quân nói sẽ đưa con đi rồi”
Phỉ Nhược vừa nghe thấy đã vội phản ứng. Làm cho người vừa hứng khởi ở bên kia nghẹn họng nuốt lại chữ “được”. Tâm trạng thấp đến cực hạn.
“Xong chưa?”
Thiếu Quân từ trên lầu đi xuống, tiện tay rút tờ khăn giấy trên bàn lau miệng cho Phỉ Nhược, cử chỉ tự nhiên thế này mọi người nhìn cũng phát ngán rồi. Nhưng có người mãi vẫn không vừa mắt được.
Phỉ Nhược mặc cậu lau chùi trên miệng, đầu gật gật tỏ vẻ đã xong.
“Vậy anh đưa em đi dạo một chút cho thoải mái. Dù gì cũng còn sớm”
“Đi dạo? Lạc Lạc cũng muốn đi”
Lạc Lạc vừa nghe đi dạo, không biết từ đâu phóng tới ôm lấy chân Thiếu Quân, bộ dạng đáng yêu không nỡ từ chối.
“Ây, Lạc Lạc…”
“Được được, nếu thích thì chú đưa con cùng đi”
Thiếu Quân bế Lạc Lạc lên, cưng chiều đồng ý với cô bé, cắt đứt luôn câu nói của Tố Nhan. Cô chỉ biết im lặng, một người muốn đi một người cho đi, cô còn có thể ngăn cản sao.
Dù biết Thiếu Quân đã hoàn toàn buông bỏ nhưng cô vẫn không muốn họ tiếp xúc quá nhiều với nhau. Dù gì hai người họ lúc trước đã làm ra nhiều chuyện xấu hổ rồi.
———
“Hihi, cầu trượt thật vui”
“Chúng ta qua kia chơi ngựa quay đi”
Lạc Lạc hết chạy bên này lại đến bên kia, nhi nha nhí nhố không ngừng. Cuối cùng không rõ là đưa Phỉ Nhược đi dạo hay đưa cô bé đi chơi nữa.
Phỉ Nhược nhìn Lạc Lạc tung tăng chơi đùa, trong lòng bất giác chờ mong ngày con cô chào đời, nhìn nó ngày ngày lớn lên, có lẽ cũng sẽ đáng yêu như thế này. Vừa nghĩ đến đó đã không nhịn được mà mỉm cười.
“Dì ơi, dì cười gì vậy?”
Không biết Lạc Lạc đã đến chỗ cô từ lúc nào. Hóa ra cô đã ngây ngốc được một lúc rồi. Quay sang bên cạnh, Thiếu Quân cũng đang nhìn cô mà cười. Phỉ Nhược chợt bối rối, ngượng ngùng xoay mặt đi.
A, ngượng chết cô rồi.
“Lạc Lạc mệt rồi, Lạc Lạc muốn ăn kem”
“Được, phía bên kia có bán kem, dì dẫn con đi”
Phỉ Nhược nắm tay Lạc Lạc đến một khu trong công viên, vội tránh né sự xấu hổ vừa rồi.
Thiếu Quân khẽ cười, nối gót theo cô.
Mặt cô vẫn mỏng như vậy.
Bọn họ cười nói đi về phía bán kem mà không hay biết đằng sau bọn họ, ngay một gốc cây đang có một người phụ nữ đứng thập thò, trên môi người đó nhếch lên một đường âm hiểm.
Mộc Nghi.
Phỉ Nhược, tại cô mà tôi mất hết tất cả. Từ cuộc sống đến tình cảm.
Tại cô mà Thiếu Minh mới dồn cô ta đến bước đường cùng. Làm sao có thể để cô sống an nhàn hạnh phúc như vậy được chứ.
Nếu cô ta không được sống yên ổn, vậy thì cùng chết đi.
“Ao”
“Tôi làm xong rồi, cô mau chóng chuyển số tiền còn lại cho tôi”
“Không cần gấp. Chỉ cần mọi việc thuận lợi, tôi liền chuyển tiền cho anh”
Mộc Nghi tắt máy, nhìn Phỉ Nhược từ xa, môi nở nụ cười lạnh lẽo. Cả cơ thể đều là cảm giác sung sướиɠ.
Sắp rồi, sẽ rất nhanh thôi.
———
“Phỉ Nhược?”
“Y Lan”
Mắt Phỉ Nhược rực sáng, lâu rồi không gặp, Y Lan thay đổi làm cô suýt nhận không ra. Có vẻ… nữ tính hơn rất nhiều.
“Cậu và A Tứ…”
Phỉ Nhược vừa nói xong liền nghĩ đến gì đó, vội xoay qua Thiếu Quân.
“Em, em gặp bạn. Bọn em nói chuyện riêng một chút được không?”
Dù gì A Tứ và Thiếu Minh thân quen. Cô và Y Lan ngồi nói chuyện không tránh khỏi nhắc đến hai người họ. Quan hệ giữa cô và Thiếu Minh lỡ nói trước mặt cậu có vẻ không được tự nhiên cho lắm.
“À, được, vậy anh chở Lạc Lạc đi dạo, khi nào xong thì gọi anh”
Phỉ Nhược mỉm cười gật đầu với cậu. Dần nhìn họ ra phía xe. Lúc này cô mới quay sang Y Lan.
“Cậu và A Tứ tiến triển thế nào rồi?”
“Bọn mình… chia tay rồi”
Hết chap 90.

Bình luận (0)

Để lại bình luận