Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em uống thuốc đi”
Thiếu Minh ngồi một bên giường, đưa vài viên thuốc cùng ly nước cho Tố Nhan. Đợi cô uống xong thuốc mới đưa tay lên trán cô thử nhiệt độ. Có cảm giác đã hạ sốt.
“Ngủ chút đi”
Anh nhìn thoáng qua đồng hồ trên tay, đầu óc lơ đãng, căn dặn Tố Nhan vài câu nghỉ ngơi lại vội vàng rời khỏi phòng.
Tố Nhan mệt mỏi nằm trên giường, ánh mắt âm trầm nhìn dáng anh vừa khuất. Rất nhanh nghe thấy tiếng khởi động xe dưới nhà vang lên.
Phỉ Nhược đã rời khỏi đây, Thiếu Minh không phải là đến chỗ cô ấy rồi chứ.
Tố Nhan thu hồi tầm mắt, bàn tay thoáng siết chặt, một giọt nóng hổi từ khóe mắt khẽ tuôn.
——
Ting ting.
Ting ting.
Từng hồi chuông cửa vang lên, Thiếu Minh không khỏi sốt ruột.
Sao lâu vậy còn không ra mở cửa chứ?
Một tuần ba lần, anh luôn đều đặn đến thăm Phỉ Nhược. Tần suất mỗi tuần lại nhiều hơn.
Mặc dù không muốn, cô cũng không thể cản được anh. Tình trạng này đã duy trì hơn một tháng, cứ thế này cô sợ bản thân sẽ không dứt được anh mất.
Ting ting.
Thiếu Minh lại lần nữa nhấn chuông, vẫn trạng thái yên lặng. Lần này anh dứt khoát ấn mật khẩu vào. Sự khẩn trương hiện rõ.
Cô sẽ không xảy ra chuyện gì chứ.
“Nhược Nhược”
Anh khẽ gọi cô, bóng tối bao trùm khắp căn nhà, chỉ có ánh sáng mờ mờ từ ánh đèn màu.
Hóa ra cô ấy không ở nhà.
—–
“Nào, từ từ thôi”
Một bước.
Hai bước.
Đôi chân yếu ớt theo chỉ dẫn của Phỉ Nhược mà chậm rãi bước đi. Bất quá không đến nổi bước thứ ba đã khụy xuống.
Mày kiếm khẽ nhăn, đôi chân Thiếu Quân run run, cảm giác bất lực bủa vây.
Phỉ Nhược nắm chặt lấy đôi tay cậu,  mỉm cười trấn an.
“Không sao, lại thử lần nữa”
Thiếu Quân thở hắt một hơi, nghe lời cô gắng gượng đứng dậy. Một lần nữa nắm lấy tay cô, chập chững bước từng bước.
“Thả lỏng, có em giữ anh”
Một bước.
Hai bước..
“Tốt lắm, anh nhìn xem”
Cô nhìn cậu đi đến bước thứ năm, hớn hở ra mặt, lúc này cậu lại khụy xuống, nhưng không còn vẻ ủ rủ nữa. Hai người nhìn nhau mà cười, cậu có vẻ tiến bộ hơn rồi. Chỉ cần kiên trì, chẳng mấy chốc có thể đi lại bình thường.
“Cho anh nghỉ chút có được không, đôi chân này cũng quá yếu ớt rồi”
“Được được, ngồi xuống, em xoa bóp cho anh”
Phỉ Nhược đỡ Thiếu Quân ngồi lên xe lăn. Bản thân lại ngồi xổm xuống, đôi tay mềm mại đặt lên chân cậu nắn bóp.
Thiếu Quân ngồi trên cao nhìn xuống gương mắt chăm chú của cô.
Sao lại tốt với cậu như vậy, tại sao chứ.
Cậu không xứng, thật không xứng.
Một bàn tay khẽ vuốt mái tóc mềm mượt của cô.
Nếu thời gian quay trở lại…
“Phỉ Nhược, em có hận anh không?”
Đôi tay thoáng chững lại.
Hận không à?
Phỉ Nhược ngước lên nhìn cậu, ánh mắt nhẹ tựa lông hồng, khẽ cười.
“Hận thì sao? Mà không hận thì sao? Có thay đổi được gì không?”
Câu hỏi nhưng lại mang hàm nghĩa không để ý, không muốn bận tâm nữa.
Với cô, hận thì có ích gì chứ. Nhưng với người nào đó thì…
Hình ảnh Thiếu Minh chợt ẩn hiện. Nói cô không hận anh thì không đúng. Phải chăng, vì quá yêu mà hận. Đến mức muốn buông bỏ cũng không thể ngừng yêu, tình yêu không được đáp lại sẽ thành hận.
Cô chợt cười, lại cúi xuống xoa bóp cho cậu. Cũng chỉ là muốn giấu đi nét mặt thê lương lúc này.
Thiếu Quân không thể nhìn biểu hiện của cô. Trong đầu vẫn vang vọng câu hỏi vừa rồi.
Hận thì sao?
Không hận thì sao?
Nếu không hận, vậy cả đời này, có thể để cậu chăm sóc cô cùng đứa bé không?
Còn nếu hận, cũng có thể cho phép cậu được chăm sóc cô luôn không? Để cậu được bù đắp lại những gì đã gây tổn thương cho cô.
Cậu thật muốn hỏi, có được không?
Cậu khômg biết đây có phải vì yêu không, nhưng Thiếu Quân biết, cậu mắc nợ cô gái này. Cũng bỏ lỡ một mối lương duyên tốt đẹp.
“Có đói không? Để em nấu chút gì cho anh ăn”
“Được”
Thiếu Quân khẽ gật đầu, nhìn cô đi xuống bếp, bản thân cũng đẩy xe đến bàn làm việc.
Reng reng.
Từng tiếng chuông khẽ vang, phá vỡ không gian im lặng.
Thiếu Quân thoáng nhìn về nơi phát ra âm thanh.
Là điện thoại Phỉ Nhược nằm trên bàn làm việc của cậu. Nhìn tên người gọi…
Cậu nhìn về hướng nhà bếp, có vẻ cô không nghe thấy. Cậu muốn ích kỷ, một lần nữa ích kỷ.
Ngón tay đặt lên nút đỏ, nhẹ nhàng lướt qua. Âm thanh thoáng chốc im lặng.
Rất nhanh một tin nhắn được gửi đến.
“Tối rồi, em còn đi đâu? Sao không nghe điện thoại?”
Thiếu Quân lại hướng ánh mắt về phía nhà bếp. Nuốt một ngụm nước bọt, thẳng tay cầm điện thoại đáp trả tin nhắn.
“Em ở nhà bạn một thời gian. Anh không cần tìm em đâu. Ở đây rất tốt”
Màng hình hiển thị tin nhắn đã gửi. Rất nhanh cuộc hội thoại lẫn cuộc gọi đều được xóa sổ. Số điện thoại nào đó cũng im lặn rơi vào danh sách chặn.
Thiếu Quân kiểm tra một lượt, thấy mọi thứ đã ổn mới để điện thoại lại chỗ cũ, thản nhiên liếc nhìn hướng nhà bếp.
Cậu đã biết chuyện cô rời khỏi nhà chính rồi. Khó khăn lắm mới thuyết phục cô ở với cậu đến khi sinh, thật sự không muốn ai phá vỡ nó, đặc biệt là người kia.
“Nhược Nhược, em làm sao? Đang ở đâu?”
Ở đầu bên kia Thiếu Minh vội gửi lại một tin nhắn. Đến một lúc vẫn không thấy hồi âm. Đến lúc này anh không thể bình tĩnh nữa, lại bắt đầu gọi cho cô. Từng thông báo thuê bao không ngừng vang lên như muốn lăng trì anh.
Hết chap 95.

Bình luận (0)

Để lại bình luận