Chương 99

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 99

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đây là những thông tin tôi điều tra được”
Người đàn ông đưa một tập tư liệu cho người phụ nữ trước mặt.
Tố Nhan cầm lấy, không nhanh không chậm mở ra. Thứ đầu tiên đập vào mắt là bức ảnh một căn hộ. Kèm theo là thông tin địa chỉ, tên người sở hữu.
Ánh mắt vẫn luôn tĩnh lặng thoáng qua một tia dao động.
Tiếp theo là vài ảnh chụp, dường như chỉ thấy Thiếu Minh hay ra vào, hoàn toàn không có sự xuất hiện của Phỉ Nhược.
Nếu như không chụp được cô ấy, vậy có thể hiểu Phỉ Nhược không ở đây. Mặc dù đứng tên căn hộ nhưng biết đâu Phỉ Nhược đã chọn buông bỏ.
Xem đến tấm ảnh cuối cùng, bao nhiêu hi vọng của Tố Nhan hoàn toàn dập tắt. Trong hình là một nam một nữ đứng trước cửa ôm nhau, mà thời gian là mười ngày trước, trùng khớp với đêm anh không về.
“Anh có thể đi được rồi, số tiền còn lại tôi sẽ nhanh chóng chuyển cho anh”
Đợi người đàn ông rời đi, cuối cùng cô cũng không thể giữ nét trầm tĩnh trên mặt được nữa. Từ ánh mắt đến trái tim, mọi thứ đều dậy sóng. Tập hồ sơ trong tay đã bị nắm đến nhăn nhúm.
Cô không biết, không biết phải đối diện với thực tại như thế nào.
Cô vẫn nên cố chấp níu giữ, hay là…
——
“Em vào một mình được chứ?”
“Em đi được, anh không cần lo”
Phỉ Nhược vừa nói vừa bước xuống xe. Chưa tới một tháng nữa cô sẽ sinh, hôm nay theo định kì cô phải khám thai.
Càng đến ngày lại càng khẩn trương, mọi hoạt động đều cần cẩn thận, kiểm tra kĩ lưỡng. Vì vậy cô vẫn khám ở bệnh viện Thiếu Minh trước giờ, dù gì cũng toàn người quen, cô sẽ bớt căng thẳng.
Thiếu Quân vốn đưa cô đến, nhưng lại sợ gặp mặt Thiếu Minh. Mặc dù nhìn cậu đã hoàn toàn bình thường, nhưng từ trong thâm tâm vẫn còn đâu đó sự mặc cảm.
“Nhược Nhược”
Thiếu Minh nhìn bóng người xa xa, nghĩ cũng không nghĩ đã chạy theo.
“Thật là em rồi”
“À, em đến khám thai”
Nhìn sự xuất hiện đột ngột của anh, cô thoáng ngớ người.
Đã đoán trước sẽ đυ.ng mặt, nhưng trực tiếp gặp rồi lại có chút bối rối.
“Cẩn thận thôi, anh đưa em đi”
Gặp được cô làm anh vui mừng không thôi, bây giờ muốn liên lạc với cô còn không được. Nhìn chiếc bụng to tròn của cô, anh cũng khẩn trương không kém. Vội đỡ lấy cô, chỉ sợ không cẩn thận sẽ ảnh hưởng đến đứa bé.
“Anh đừng vậy, mọi người sẽ để ý”
Thiếu Minh vừa nghe, cũng biết mình thất thố, vội buông cô ra. Nếu anh là chồng của cô, đã có thể đường đường chính chính dẫn cô đi khám thai, nghe kết quả của con mình.
Một đường đến phòng khám, Thiếu Minh vẫn đi sát cô, lâu lâu thấy bất ổn lại muốn đưa tay đỡ lấy cô.
“Viện trưởng thật quan tâm cháu mình nha”
Chị Lý cầm phiếu kiểm tra đi ra, nhìn Phỉ Nhược lại nhìn nhìn người đàn ông quyền lực nhất ở đây. Từ lúc làm kiểm tra đến bây giờ, anh chưa rời khỏi phòng khám nửa bước. Trông còn khẩn trương hơn cha mẹ ruột của đứa bé.
Thiếu Minh vừa nghe chỉ cười nhạt, mà Phỉ Nhược bên cạnh lại chột dạ.
“Đứa bé rất khỏe mạnh, 15 ngày cuối nhớ chú ý chút. Có dấu hiệu bất thường phải đến bệnh viện ngay”
“Em biết rồi, cảm ơn chị”
Thiếu Minh vừa nghe cũng thoáng yên tâm, lại chợt lo lắng. Cận kề ngày sinh sẽ rất nguy hiểm. Mà cô lại không cho anh chăm sóc, nếu cố gắng thuyết phục, cô có thể trở về không?
——
“Kết quả thế nào?”
“Đứa bé rất khỏe mạnh”
Thiếu Quân đạp chân ga, xe dần lăn bánh. Cậu nghe cô trả lời, khẽ gật gật đầu. Thật ra vừa rồi cậu thấy Thiếu Minh đưa cô ra cổng, bọn họ còn nói chuyện gì đó.
“Anh ấy nói gì với em?”
“À… Minh muốn em trở về. Anh ấy muốn chăm sóc em đến lúc sinh.. A”
Chiếc xe chợt dừng lại làm cả người cô nhào về phía trước. Cũng may tốc độ không lớn và có đai an toàn.
“Anh xin lỗi”
Thiếu Quân thoáng lo lắng, là cậu hơi kích động. Mà cậu thật muốn biết cô trả lời thế nào.
“Không sao”
Cô cúi đầu, vuốt ve vùng bụng.
“Em đã đồng ý trở về rồi”
Trên mặt Thiếu Quân không giấu nổi vẻ thất vọng.
Cô vậy mà lại thật sự còn luư luyến không buông ư.
“Chỉ là, em muốn bên anh ấy khoảng thời gian còn lại”
Cứ cho là cô u mê đi, vậy thì cô cũng muốn u mê trong hạnh phúc. Tương lai không có nhau cũng được, có thể bên nhau được ngày nào cô cũng mãn nguyện rồi.
Phỉ Nhược vừa nói lại nghĩ đến gì đó.
“Trong thời gian tới, chuyện ly hôn của chúng ta cũng nên…”
“Được rồi, khi nào về anh sẽ đưa em đi”
Thiếu Quân khẽ thở dài, vội cắt đứt câu nói của cô. Cậu cũng suýt quên chuyện này, không nghĩ đến cô sẽ nhắc lại. Dù biết trước sau gì cũng đến, nhưng không biết sao cậu vẫn hi vọng.
—–
“Hôm nay Phỉ Nhược đến bệnh viện khám thai sao?”
“Sao… em biết?”
Thiếu Minh nhìn Tố Nhan. Đối vơi người bình thường câu hỏi này không có gì đặc biệt. Nhưng đối với người trong cuộc lại đầy ẩn ý.
“Em có quen một người bạn trong bệnh viện anh thôi”
“À, anh không gặp được. Mà… có gì sao?”
Hết chap 99.

Bình luận (0)

Để lại bình luận