Chương 101

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 101

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phỉ Nhược thoáng lặn người. Đã biết trước kết quả, tại sao khi chân chính nghe từ miệng anh lại khó chịu như vậy.
Chưa từng nghĩ ly hôn? Vậy những lời trước kia có chút nào là thật lòng không?
Cùng cô về một nhà…
Xây dựng gia đình hạnh phúc…
Còn cả… yêu cô…
Có lời nào là thật không?
“Chưa từng nghĩ ly hôn? Là vì thương hại hay vì… yêu em?”
Tố Nhan cao giọng chất vấn. Nếu là vì thương hại, thì cô không cần.
Thiếu Minh vẫn một mực im lặng, dường như đang nhìn nhận tình cảm của mình. Anh, còn yêu cô sao?
“Anh yêu em sao?”
Tố Nhan khẽ cười, nhưng nước mắt đã rơi từ lúc nào. Cô cũng muốn một lần, đánh cược. Là bọn họ quá cố chấp, bây giờ thứ gì nên buông phải buông rồi.
“Anh…”
“Không nói được?”
Tố Nhan hỏi một câu lại như lời khẳng định thay anh. Không trả lời được thì có nghĩa là không yêu rồi. Cô quay người muốn rời đi.
Phỉ Nhược đứng bên ngoài, cũng hồi hộp nghe động tĩnh bên trong, chờ đợi câu trả lời từ anh. Nhưng có lẽ anh sẽ không cho một câu trả lời rõ ràng.
Nhưng không, anh cũng dứt khoát lựa chọn rồi…
“Anh yêu em”
Anh yêu em.
Phải, cô vừa nghe lời yêu từ miệng anh. Nhưng mà, lời yêu ấy giành cho người con gái trong kia. Không phải cô, không phải.
Phỉ Nhược theo phản xạ bịt lấy miệng, ngăn tiếng nức nở chợt dâng lên. Cảm xúc đến quá nhanh, quá đột ngột. Chính cô cũng không điều khiển được.
Nhưng mà, dù kìm nén đến đâu, cũng không ngăn được từng chút âm thanh vụn vặt truyền vào trong.
Thiếu Minh giữ lấy tay Tố Nhan, còn muốn trấn an cô. Âm thanh nức nỡ khe khẽ truyền vào tai như giáng một cái tát đau đớn vào mặt anh.
“Phỉ Nhược”
Anh vội buông tay Tố Nhan, bước nhanh ra ngoài.
Nhược Nhược.
Thân ảnh Phỉ Nhược đập vào mắt anh, tựa như có một bàn tay nắm lấy tim anh bóp nghẹn.
“Nhược Nhược”
Giọng anh thì thào, đưa tay muốn nắm lấy cô.
“Đừng đυ.ng vào em”
Phỉ Nhược tránh khỏi tay anh, ngước đôi mắt hoe đỏ lên nhìn anh.
“Cuối cùng cô cũng xuất hiện rồi”
Tố Nhan ung dung bước ra, cắt đứt sự trầm mặc giữa hai người. Ba người bọn họ, cuối cùng cũng mặt đối mặt, phân trần rõ mối quan hệ.
Phỉ Nhược nhìn Tố Nhan, có chút không biết nói gì. Dù gì họ cũng đường đường chính chính là vợ chồng. Cô làm sao còn không biết xấu hổ mà nghênh mặt ở đây chứ.
Vừa nghĩ cô đã ngay lập tức xoay người. Ở lại đây chỉ làm cô càng xấu xa trong mắt người khác mà thôi.
“Sao, bị bắt tại trận. Chưa gì đã muốn chạy trốn?”
“Nhan…”
Phỉ Nhược chợt đứng lại, tay thoáng siết. Dường như uất ức lâu nay, cô muốn một lần, trả lại hết cho bọn họ. Phỉ Nhược xoay người, cười mỉa nhìn Tố Nhan.
“Bắt tại trận? Chạy trốn? Ha..”
Cô chợt cười, nụ cười chế giễu.
“Vậy không phải tôi rất vị tha và có liêm sỉ hơn cô sao?”
“Lúc cô cùng Quân lăn lộn trên bàn tiệc của tôi, cô có thấy tội lỗi, có nghĩ đến tôi cũng đau như cô bây giờ không? Vậy mà tôi vẫn không thể tiến đến vạch mặt hai người. Bây giờ cô còn tỏ ra tự cao với tôi, thử nghĩ lại xem cô có cái tư cách đó không? Tôi và cô, đều là hạng người như nhau thôi”
Tố Nhan từ lâu đã không còn đứng vững nữa. Từng câu từng chữ như moi móc toàn bộ vết nhơ của cô, làm cô tỉnh ngộ, lại sáng tỏ. Sự hoảng hốt dần thay bằng sự khinh bỉ, khinh bỉ chính bản thân mình.
“Hóa ra, hóa ra là vậy. Từ lâu cô đã biết tất cả rồi? Anh… cũng vậy sao? Biết em sau lưng anh…”
Tố Nhan cười nhạt nhìn Thiếu Minh. Thấy bản thân hèn mọn không còn dám đối mặt với anh nữa. Là cô, chỉ có cô không biết gì, vẫn nghĩ mình là kẻ đáng thương nhất…
Nhưng mà…
“Là tôi, ngay từ đầu sai là tôi. Hóa ra từ trước đến giờ, người sai vẫn luôn là tôi. Có phải, tôi nên đi rồi. Sẽ không còn là kẻ ngăn chặn hạnh phúc của người khác nữa”
Tố Nhan cười ngây dại, chập chững từng bước rời đi. Dường như chưa từng nghĩ kết cục sẽ như thế này.
“Nhan, em muốn đi đâu?”
Thiếu Minh nảy giờ im lặng cuối cùng phản ứng.
“Đi đâu? Trả hạnh phúc cho hai người. Trở về em sẽ gửi đơn ly hôn cho anh”
“Không được. Từ từ nghe anh nói”
Thiếu Minh vội tiến đến ngăn cản Tố Nhan. Mọi thứ anh làm chỉ theo phản xạ không suy nghĩ. Lạc Lạc vừa mất, Tố Nhan chắc hẳn đã bị dày vò đến khổ sở. Anh không nỡ để cô rời đi trong tình trạng như thế. Anh biết, người cô muốn dựa vào bây giờ nhất, chỉ có anh.
Phỉ Nhược nhìn hai người họ, có chút ghen tị, cũng có chút hối hận rồi. Cô không nghĩ sẽ có lúc vạch trần Tố Nhan. Mọi chuyện sáng tỏ thì sao, có bớt đau đớn thêm chút nào không. Ngược lại càng khổ sở.
Nhìn Thiếu Minh không nỡ để Tố Nhan rời đi, một cảm giác ích kỷ dâng tràn. Cô cũng muốn giữ anh lại, hỏi rằng anh có yêu cô không. Tại sao cô không thử giành lấy hạnh phúc cho mình. Tại sao lại để hết người này đến người kia chơi đùa trong tay.
“Hóa ra người anh muốn ở bên, vẫn là chị ấy”
Phỉ Nhược tiến đến gần anh và Tố Nhan. Trong thâm tâm vẫn đang nghĩ, nên giữ anh lại, hay toàn tâm chúc phúc cho bọn họ.
Hết chap 101.

Bình luận (0)

Để lại bình luận