Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tiểu Kiệt ngoan, mẹ sẽ nhanh chóng thức dậy thôi”
Thiếu Quân ôm cậu nhóc ngồi trên người.
Nhanh? Cậu cũng thật mong cô sẽ nhanh tỉnh dậy. Nhưng đã ba năm trôi qua rồi, một chút chuyển biến cũng không có.
Cô phải tỉnh dậy để cùng cậu nuôi dạy tiểu Kiệt chứ, còn phải để cậu… bù đắp cho cô.
Kiệt Kiệt cầm lấy bàn tay to lớn của Thiếu Quân chơi đùa, trên mặt hiện rõ sự chán nản.
“Ba ơi, tiểu Kiệt đói”
“Ngoan đợi bác Trạch với cô Tịch đến, được không?”
Thiếu Quân vừa dứt lời, cánh cửa phòng chợt mở. Một nam một nữ bước vào.
“Bác Trạch…”
Tiểu Kiệt vừa thấy Đàm Trạch bước vào, liền leo khỏi người Thiếu Quân, anh cũng rất phối hợp ôm lấy cậu bé.
“Ây da.. sao lại vui như vậy?”
“Kiệt Kiệt đói bụng, muốn ăn cơm”
Đàm Trạch vừa nghe thì nhìn Thiếu Quân đang bước tới, chỉ thấy cậu nhún nhún vai, đưa tay bế tiểu Kiệt.
“Để bác Trạch khám cho mẹ, chúng ta đi ăn cơm”
Đàm Trạch nhìn Thiếu Quân đã rời đi mới quay nhìn Phỉ Nhược. Mễ Tịch đang kiểm tra tình trạng của cô.
“Thế nào?”
“Hm.. mọi thứ đều ổn. Cơ thể có vẻ được phồi phục tốt hơn. Chỉ là, dường như ý thức cô ấy ngăn cản bản thân tỉnh lại. Nếu không nhầm, nguyên nhân cô ấy hôn mê là sốc tâm lí. Vậy nên…”
Vậy nên… Phỉ Nhược chỉ có thể tỉnh lại nếu hoàn toàn buông bỏ chướng ngại trong đầu.
“Tôi biết rồi”
Mễ Tịch nhìn anh cười cười. Anh luôn lạnh nhạt với mọi thứ, vậy mà với người phụ nữ này, lại dịu dàng như vậy. Có chút… giống với người kia.
“Cô ấy có gì đặc biệt, lại làm anh yêu đến sâu đậm như vậy?”
“Đơn giản, hồn nhiên. Nhưng lại để cho người ta thật nhiều mùi vị”
Đơn giản, hồn nhiên? Chậc, vậy cô chẳng thể lọt vào con mắt anh rồi.
Mễ Tịch chẹp miệng. Ý nghĩ có chút xa vời. Tay lấy thuốc vào ống, rất thành thục tim cho Phỉ Nhược.
“Được rồi, ăn cơm thôi. Tôi cũng đói rồi”
Cô bỏ lại một câu rồi rời đi. Không nghĩ quyết định chuyển công tác đến đây không giúp cô dứt tình cũ mà còn vướn vào tình mới.
Đàm Trạch không biết những gì Mễ Tịch nghĩ. Tâm tư cô khá kín, trên mặt lúc nào cũng mang một vẻ lạnh nhạt. Là kiểu người hoàn toàn đối lập Phỉ Nhược.
Anh nhìn thoáng qua Phỉ Nhược trên giường rồi nối gót theo Mễ Tịch.
——
“Thật thơm”
Tố Nhan đứng trước cửa sổ để mặc Thiếu Minh ôm lấy, mày đã sớm nhăn lại. Gió đêm từ ngoài thổi vào cũng không xoa dịu sự khó chịu trong lòng cô.
Cô từ lâu đã không còn là cô nữa rồi.
Tố Nhan còn nhớ rất rõ vào một ngày hai năm trước. Sau ba ngày vắng nhà anh cũng chịu trở về. Trên tay anh là các loại túi to nhỏ.
Trong đó có quần áo, mĩ phẩm, kể cả sửa tắm… rất rất nhiều thứ cho nữ.
Cô có chút hồ đồ khi anh nói anh mua cho cô. Nhưng rồi, cô cũng hiểu, là Phỉ Nhược.
Những thứ anh mua đều liên quan đến Phỉ Nhược. Anh đã rất khéo léo, biến cô thành một Phỉ Nhược mà anh ngày đêm nhung nhớ. Cũng vì vậy mà anh thường xuyên ở nhà hơn.
Từ đó, cô ít khi cười, đúng hơn là không còn sưac để cười nữa.
Nhiều người nói cô có phải sốc do mất Lạc Lạc nên bị điên rồi không, nhưng thực sự người bị điên là anh mới đúng. Anh bị điên trong chính sự ảo tưởng của mình.
“Quân có gọi điện về đó”
Tố Nhan không nhìn anh, ôn tồn nói. Cô chỉ muốn thật nhanh, thật nhanh thoát khỏi cái cảm giác này.
Thiếu Minh quả nhiên có chút bất ngờ, cơ thể thoáng đơ một chút.
“Nó nói gì? Có nói khi nào về không?”
“Quân nói… đã lấy vợ, còn sinh một đứa con trai, đã hai tuổi rồi”
Thiếu Minh khẽ nhíu mày, dường như có chút khó tiếp thu. Rời đi bao nhiêu năm, dù thế nào cũng không chịu trở về. Đùng một cái lại báo đã có vợ, còn có cả con.
Thiếu Quân rời đi chắc hẳn có lý do, cũng có thể hoàn toàn muốn bản thân được giải thoát, vậy nên anh chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ tìm cậu về. Vây giờ nghe được tin này, anh cũng bỏ được một phần trắc ẩn trong lòng rồi.
—–
“Bảo bối, đợi mẹ…”
Một khung cảnh mờ ảo, bầu trời như chạm đỉnh đầu. Một cảm giác ngộp thở.
Có một cậu bé chơi đùa cùng mẹ nó, không nhìn rõ mặt, chỉ biết rằng đứa bé này rất kháu khỉnh.
“Từ từ thôi nào”
Phỉ Nhược khó khăn chạy theo, nhưng dù cố đến đâu đôi chân cũng không đuổi kịp, đôi chân như tê dại không nghe theo điều khiển của cô.
“Mẹ ơi, mẹ ơi…”
Đứa bé đang vui chơi phía trước đột nhiên cất tiếng gọi thảm thiết. Cố gào thét với cô. Hình ảnh một người đàn ông chợt hiện. Hình nét người đó rõ dần.
Rất, rất quen mắt. Nhưng cô lại không thể nhớ được, dù cố gắng đến đâu.
Người đàn ông đó đột nhiên nở nụ cười quỷ dị, chợt ôm lấy đứa bé của cô, không tiếng động mà biến mất. Mặc cho cô gào thét thế nào cũng chỉ còn lại khoảng không vô tận.
Cảnh vật chợt thay đổi, kéo cô ra khỏi cảm giác khó thở vừa rồi.
Một lễ cưới, rất nhiều quan khách. Trên sân khấu, một chàng trai tuấn tú đang hướng về cô tươi cười, một tay đưa ra chờ đợi. Phỉ Nhược như bị thôi miên, từng bước từng bước tiến về phía chàng trai, tay cũng vô thức cầm lấy tay cậu.
“Một chút nữa thôi, tôi sẽ chính thức là chồng của em rồi”
Đại não cô mạnh mẽ chấn động, một thứ gì đó rất quen thuộc. Khung cảnh dần thay đổi, biến mất, chỉ còn lại một khoảng đen tối. Phỉ Nhược như lạc trong hư ảo.
Ánh sáng chợt lùa vào mắt, khung cảnh trước mắt dần hiện rõ, mà cảm giác lần này không còn là hư ảo nữa. Rất, rất chân thật.
Một căn phòng rộng, yên tĩnh, rèm cửa trắng phấp phới.
Tay cô, hình như…
Phỉ nhược quay qua nhìn bàn tay mình, nó đang được nắm lấy bởi một bàn tay to lớn khác.
Cô ngước lên nhìn chủ nhân của nó, một người đàn ông đang say giấc.
Phỉ Nhược có chút mơ hồ, đây không phải là chàng trai đó sao. Người đã nắm tay cô, trong lễ cưới.
“Phỉ.. Phỉ Nhược…”
Thiếu Quân lờ mờ tỉnh giấc, đôi mắt mơ màng vì một đôi mắt khác đang nhìn mà tỉnh táo.
Cô là đã tỉnh sao? Sẽ không phải cậu nằm mơ chứ?
“Anh là..”
Câu nói giữa chừng của cô làm cậu có chút ngơ ra.
“…Chồng em sao?”
Hết chap 105.

Bình luận (0)

Để lại bình luận