Chương 108

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 108

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Phỉ Nhược?”
Một giọng nói khẽ vang, Mễ Tịch cùng Phỉ Nhược quay lại nhìn, biểu cảm trên mặt hai người đều là “???”
“Đúng là chị rồi”
Cô gái vừa lên tiếng đi đến gần Phỉ Nhược, lần nữa xác nhận. Ngược lại với biểu cảm vui mừng của Tiểu Trúc là gương mặt ngây dại của Phỉ Nhược. Cô không ngừng chớp chớp mắt, như cố nhớ xem người này là ai. Nhưng thực sự, một chút quen mắt cũng không có a.
“Phỉ Nhược, cô có biết người này không?”
Mễ Tịch hỏi Phỉ Nhược, thật ra đã thầm biết đáp án, chỉ là biết đâu cô sẽ có chút ấn tượng, giúp cô hồi phục trí nhớ.
Nhưng đã khiến Mễ Tịch phải thất vọng. Phỉ Nhược lắc lắc đầu, thái độ hoàn toàn xa cách.
Tiểu Trúc thu lại nụ cười, cố hiểu xem chuyện gì đang xảy ra.
“Chị Phỉ Nhược, em là Tiểu Trúc đây, vợ Nhị Đầu. Chị… thật không nhớ sao?”
Cô dò hỏi, như muốn xác nhận một chuyện. Khi nhận được cái lắc đầu chắc nịch của Phỉ Nhược, cô có thể chắc chắn Phỉ Nhược mất trí.
Cô biết Thiếu Minh vẫn luôn tìm kiếm Phỉ Nhược, nhưng gần ba năm trước đã từ bỏ vì tin tức cô ấy đã chết. Thật ra mọi chuyện là thế nào?
“Có chuyện gì?”
Thiếu Quân đi đến, nhìn thoáng qua Tiểu Trúc. Cậu cũng không biết người này là ai.
“Cô ấy nói quen Phỉ Nhược”
Cậu khẽ nhíu mày, không nói một lời nắm tay Phỉ Nhược rời đi.
Không nghĩ ở đây cũng có người quen cô ấy. Tốt hơn không nên đó họ tiếp xúc quá lâu. Phòng ngừa mọi chuyện vỡ lở.
“Đi thôi”
Phỉ Nhược bị kéo đi, mặt vẫn ngoảnh lại nhìn Tiểu Trúc. Tiểu Trúc cũng nhìn cô, trong đầu là muôn ngàn suy nghĩ.
“Em xong chưa?”
“Xong rồi, em xuống liền đây”
Nhị Đầu thúc giục cô rồi. Mà cô cũng muốn nhanh nói chuyện này với hắn.
—–
“Người vừa rồi là?”
Đàm Trạch đi cạnh Thiếu Quân, nhìn vẻ hấp tấp của cậu, không nhịn được mà hỏi.
“Không biết, né đi vẫn hơn”
Đàm Trạch không hỏi gì thêm, gật gật đầu như đã hiểu. Chỉ có Mễ Tịch là không hiểu họ muốn làm gì, không phải nên làm mọi cách giúp Phỉ Nhược hồi phục sao. Nhưng cô chỉ là người được thuê để chăm sóc cho cô ấy, không có quyền để thắc mắc.
Thiếu Quân đang đi bỗng ngừng lại, giao Phỉ Nhược cho Đàm Trạch rồi rời đi.
“Tôi đi đây chút, mọi người ra xe trước.
“Quân, Nhược muốn đi”
Thấy Thiếu Quân muốn đi, Phỉ Nhược liền kéo lại đòi đi theo. Bất quá bằng vài lời dỗ ngọt, Phỉ Nhược đã buông bỏ ý định.
Thật ra người phụ nữ lúc nảy cậu vẫn không yên tâm, nếu có quen Nhược thì tin tức của cô trướ sau gì cũng bị lộ.
Thiếu Quân quay ngược lại hướng đi cũ, cất bước rời đi. Phỉ Nhược đứng đằng sau mím môi nhìn, cô còn chưa mua đồ cho Kiệt mà.
Tiểu Trúc đến khu quần áo, Nhị Đầu đang ở đó. Mà muốn đến khu đồ chơi phải đi qua khu quần áo.
Từ xa cô đã nhìn thấy bóng dáng người đàn ông đang bế một bé gái. Còn ai ngoài chồng cùng con gái cô.
Tiểu Trúc một đường thẳng hướng về phía đó bước đi, tầm mười mét, cô đưa tay lên muốn gọi Nhị Đầu thì cánh tay bỗng bị giữ lấy. Một lực mạnh mẽ kéo cô đến góc khuất.
Tiểu Trúc choáng váng, đến khi định hình mới nhận ra đây là người đàn ông đã kéo Phỉ Nhược đi.
“Anh, anh muốn làm gì?”
Thiếu Quân buông tay cô ra, không trả lời mà hỏi ngược lại.
“Cô quen thế nào với Phỉ Nhược?”
“Là quen qua bạn của chồng tôi”
Tiểu Trúc vừa nói vừa xoa cổ tay, hóa ra hỏi về Phỉ Nhược, cô cũng không sợ có gì nguy hiểm.
“Nhị Đầu là chồng cô?”
Cô nhướng mày nhìn Thiếu Quân, bọn họ vậy mà lại quen nhau. Mọi chuyện liên quan đến Phỉ Nhược có phải đều do người này sắp đặt không.
Bây giờ gặp cô không phải cũng muốn bịt miệng luôn chứ.
Đừng hỏi tại sao cậu lại biết Nhị Đầu, một thời đi học toàn dính một chỗ với Thiếu Minh, không quen đám người đó mới lạ. Chỉ là sau khi Thiếu Minh cùng Tố Nhan cưới, cuộc sống của mỗi người cũng hoàn toàn tách ra.
[…]
—–
“Ba ngày nữa em về, lại tụ tập một bữa chứ. Cũng lâu rồi”
Người đang nói là Nhị Đầu, còn người bên kia là… Thiếu Minh. Sau vài năm nhiều thứ đã thay đổi, hầu như ai cũng thành gia lập thất, thêm vụ của Phỉ Nhược, bọn họ ít khi còn tụ tập một chỗ với nhau.
Người bên kia nói gì đó, Nhị Đầu liền xùy xùy.
“Không được, anh đừng có như vậy nữa. Nhất định lần này phải gặp mặt, em có quà cho anh đấy”
Dường như nhận được sự đồng ý của người kia, Nhị Đầu mới vui vẻ tắt máy. Ngay lúc này người vợ yêu dấu của cậu ta cũng chịu xuất hiện.
“Lâu đấy”
Tiểu Trúc vừa nghe chỉ cười cười, dường như không có tâm trạng đôi co cùng hắn.
Miệng mấp máy muốn nói gì đó.
“Ông xã…”
“Hửm?”
Nhị Đầu nhìn Tiểu Trúc ngập ngừng, nhướng mày. Cô gọi rồi tầng ngần một chút, cuối cùng chỉ lắc lắc đầu.
Câu nói của thiếu Quân vẫn luẩn quẩn trong đầu cô.
“Phỉ Nhược đã đau khổ nhiều rồi. Nếu cô thật muốn tốt cho cô ấy, làm ơn giữ im lặng”
Hết chap 108.

Bình luận (0)

Để lại bình luận