Chương 110

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 110

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thiếu Quân bước đến ngồi vào giữa, lau nước mắt cho từng người.
“Được rồi, có chuyện gì nào?”
Thiếu Quân hết lau cho Phỉ Nhược lại quay sang tiểu Kiệt, nhẹ giọng hỏi.
“Hôm nay con sẽ ngủ ở đây”
Kiệt Kiệt lầm lì không chịu trả lời, tự thân mình chui vào giữa giường nằm xuống, cả mặt dụi vào con gấu bông to không thèm nhìn ai.
“Đi xuống…”
Phỉ Nhược vẫn luôn im lặng, đến khi địa bàn bị chiếm lại bắt đầu tranh giành. Tay kéo kéo áo tiểu Kiệt, chỉ tiếc cậu nhóc nào đó vẫn cứng đầu ôm lấy gấu bông làm lơ.
Thiếu Quân chỉ biết cười, còn đang định thuyết phục Phỉ Nhược cho tiểu Kiệt ngủ chung thì tiếng điện thoại vang lên.
Là người ở nhà gọi đến.
Thiếu Quân nhìn thoáng hai mẹ con, không một tiếng động rời khỏi phòng.
“Con nghe”
“Bao giờ con mới chịu trở về. Con không thể cứ ở đó mà giải quyết chuyện công ty được. Ba con cũng có tuổi, không thể giúp con xử lí hết những chuyện ở đây được”
Tiếng bà Đường đầu kia truyền tới. Thiếu Quân không nghĩ lần này mẹ sẽ gọi cậu về.
Cậu trầm ngâm một lúc, dường như chưa biết nên xử lí thế nào. Hay vốn dĩ, cậu chưa từng có ý định trở về.
“Con nghe mẹ nói không?”
“Con sẽ sắp xếp. Mẹ ngủ sớm đi”
Thiếu Quân vội tránh né. Quan tâm một câu rồi cấp máy mà quên mất bên kia đang là ban ngày.
Cậu quay lại phòng, tâm trạng nặng nề thoáng chốc trở nên nhẹ nhõm. Trên giường lớn, một lớn một nhỏ đang yên giấc. Dù đang ngủ nhưng tay cả hai vẫn đang cố giằng lấy con gấu bông. Cậu đi đến, đắp chăn lên cho từng người. Bản thân cũng nằm xuống bên cạnh tiểu Kiệt.
Chưa biết giải quyết việc kia thế nào, chí ít bây giờ, bọn họ đang hạnh phúc.
—–
Tiếng ly va chạm, rượu đỏ sóng sánh.
“Anh không tìm được người như cô ấy thì thử đổi gu xem”
Mễ Tịch dứt lời, nhấp một ngụm rượu.
Đàm Trạch cười trừ, cũng đưa rượu lên uống. Tự thấy lời khuyên của Mễ Tịch thật ngớ ngẩn.
“Cứ đổi gu là có thể yêu người khác?”
“Không thử sao biết?”
Mễ Tịch nhún nhún vai, lại tiếp lời.
“Như tôi chẳng hạn”
Xùy. Đàm Trạch không đưa câu nói của cô vào đầu, chỉ nghĩ cô đang đùa. Đưa ly rượu lên uống cạn. Anh đã uống không ít, đầu đã có cảm giác choáng váng.
“Biểu cảm đấy là thế nào. Không tin tôi có thể quyến rũ được anh sao?”
Mễ Tịch không cam lòng mà nói. Đặt ly rượu trên tay xuống, lấy luôn cái ly của anh. Mạnh mẽ kéo anh vào thẳng một phòng nghỉ trong quán bar.
Đàm Trạch hơi đờ đẫn, không biết cô muốn làm gì, mà anh cũng không biết mình nên làm gì. Cả cơ thể cứ thế bị cô đẩy lên giường lớn.
“Làm gì?”
Anh vừa hỏi, lại cố ngồi dậy. Mễ Tịch liền đẩy anh xuống, lần này còn trèo lên người, ôm cổ anh.
“Quyến rũ anh”
Vừa dứt lời, cô đặt môi mình lên môi Đàm Trạch. Mạnh mẽ tấn công để anh không có cơ hội phản kháng.
“Ưʍ… rảnh rỗi. Đừng có làm loạn”
Dù đã có hơi men anh vẫn rất tỉnh táo, lấy sức lực một người đàn ông dễ dàng đẩy Mễ Tịch ra.
Người con gái này quả khác một trời với Phỉ Nhược. Có chỗ nào để anh thích chứ. Đàm Trạch vẫn luôn như thế, lấy Phỉ Nhược ra làm thước đo.
“Anh là con bò sao, đồ không biết hưởng thụ”
Mễ Tịch bị anh đẩy ra nhưng vẫn nhanh nhẹn bám lấy người anh, hai chân kẹp chặt vào hông anh để không bị đẩy xuống. Môi một lần nữa tấn công, bàn tay cô cũng không an phận, bắt đầu càn quấy.
Thắt lưng anh nhanh chóng bị tháo, khóa quần cũng được cô thuần thục mở ra, bàn tay không kiêng nễ gì luồn vào trong trêu đùa.
“Ah… cô..”
Mễ Tịch nhìn biểu cảm của Đàm Trạch, ranh mãnh mà cười. Bàn tay luồn qua tất cả các vật cản, trực tiếp ma sát với vật nóng của anh.
Đàm Trạch chính là đã rất lâu không chạm vào phụ nữ, bị một người phụ nữ… có lẽ cũng dày dặn kinh nghiệm đi, trêu đùa như vậy, nói anh không phản ứng là giả.
Người phụ nữ này…
Đàm Trạch thầm mắng thầm một tiếng, hai tay không đẩy Mễ Tịch ra nữa mà siết lấy eo cô. Không kiêng nễ gì mà tấn công ngược lại.
“Cô muốn chơi, tôi chơi với cô”
Môi lưỡi hai người bắt đầu dây dưa. Đàm Trạch dồn sức, muốn lật Mễ Tịch lại. Nhưng cô lại không có ý để anh chiếm thế thượng phong. Hai chân ghì xuống giường, tay đặt lên vai anh đẩy mạnh xuống.
“No no, anh nên thử cảm giác… bị cưỡi”
Dứt lời, Mễ Tịch cúi xuống, mυ”ŧ mạnh lấy cổ anh, từng cúc áo của anh cũng dần bị cởi ra.
Đàm Trạch vậy mà lại thật sự nằm im để cô chủ động. Anh cũng muốn xem, người phụ nữ này sẽ mang cho anh thú vui gì.
Rất nhanh, anh đã được tận hưởng nó.
Căn phòng mờ ảo, âm thanh ám mụi, từng hơi thở nóng bỏng, mùi vị của hoan ái. Một đêm khó quên.
——
“Nếu anh phải biến mất một thời gian, để Đàm Trạch chăm sóc em có được không? Anh sẽ rất nhanh quay về”
Thiếu Quân ôm Phỉ Nhược ngồi trên đùi, thủ thỉ bên tai cô.
Cậu đã suy nghĩ rất nhiều, vẫn không biết nên giải quyết sao cho ổn thỏa. Xa cô cậu không yên tâm chút nào, nhưng đưa cô cùng về thì…
Hết chap 110.

Bình luận (0)

Để lại bình luận