Chương 114

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 114

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đàm Trạch nghe cô nói, dừng động tác trong tay, anh với người mở hộc tủ đầu giường lấy ra một hộp bαo ©αo sυ còn nguyên.
“Nhà anh còn trữ sẵn cái này sao?”
“Không phải để đề phòng những người như cô”
Đàm Trạch vừa nói vừa lấy ra một cái. Mễ Tịch phụng phịu không muốn đôi co. Người đàn ông này, nhìn vậy mà rất hay xỉa xói người ta, đặc biệt là cô đây.
“Ah… Anh còn chưa trả lời tôi đâu”
Mễ Tịch mím môi, kìm nén sự va chạm của anh. Thật sự không thể thoải mái khi còn khúc mắc trong lòng.
“Thay vì nhiều lời thì bây giờ cô nên hưởng thụ đi”
Đàm Trạch mạnh mẽ đâm vào trong cô, kéo cô tập trung lên người anh, không cho phép cô phân tâm.
“Ah.. nhẹ, nhẹ chút…”
—–
“Nhược Nhược…”
Căn phòng tối, ánh đèn mờ ảo. Người đàn ông nằm trên giường lớn, không biết mơ thấy ác mộng hay gì đó, có vẻ nằm không yên.
Mày kiếm khẽ nhíu, bàn tay vuốt ve chỗ bên cạnh, không ngừng sờ soạn.
“Nhược Nhược”
Ánh mắt mơ màng mở, mọi thứ trước mắt đều mông lung. Thiếu Minh chậm rãi ngồi dậy, lặng người trong giây lát, miệng lại bắt đầu thều thào.
“Nhược Nhược, em lại đi đâu rồi?”
Anh lững thững xuống giường, tiến về phòng tắm mở ra, ngó nghiêng một chút, xác định không tìm thấy thân ảnh muốn tìm liền di chuyển chân về hướng cầu thang. Chỉ là vừa bước đến cửa anh đã phải dừng lại, chợt bật cười. Nụ cười khổ sở.
Thiếu Minh ngồi trượt xuống, nghiêng đầu dựa vào cửa.
Sao anh lại quên mất, từ lâu cô đã không còn ở đây rồi. Cho dù anh có chạy khắp nhà cũng sẽ không thấy một Phỉ Nhược trong phòng tắm tắm đêm, hay một cô gái đang loay hoay dưới bếp lục lọi đồ ăn nữa.
Không biết vì sao, càng ngày anh càng thấy cô nhiều hơn. Khi nhận ra mới biết, đó chỉ là ảo ảnh.
Cô đã ở một nơi thật xa, thật xa anh. Muốn tìm kiếm chút hơi thở của em, thật khó…
Theo khoa học, đó chỉ là ảo tưởng hóa của sự nhớ nhung. Nhưng ít ai biết rằng, đó cũng là một loại điềm báo.
—–
“Hai người nói chuyện, tôi lên chơi với Phỉ Nhược”
Mễ Tịch nhìn Đàm Trạch và Thiếu Quân, kiếm cớ lên với Phỉ Nhược. Khi lên một nửa cầu thang, cô quay lại nhìn hai người họ, nhận thấy không vấn đề gì mới hít thở một hơi. Cẩn thận tiến lên trên.
“Phỉ Nhược.. Cô đâu?”
Mễ Tịch ngó vào phòng, lại không thấy Phỉ Nhược đâu. Để ý kĩ liền phát hiện bóng người khuất sau rèm cửa. Cô cười lắc đầu, vừa tiến đến gần vừa làm bộ hỏi. Cô có thể nghe thấy tiếng cười khúc khích bắt đầu vang lên.
Phỉ Nhược như thế này, có vẻ rất hạnh phúc, không cần phải lo nghĩ. Nhưng mà… cô không muốn cô ấy không được là chính mình.
“Hù”
Tiếng hù kia thật ra là của Mễ Tịch, còn người ở tư thế chuẩn bị dọa người khác ngay lập tức co người lại, hai mắt nhắm tịt trong sợ hãi.
“Chơi xấu, chơi xâú”
“Haha, không đùa nữa. Ra đây cho cô cái này.”
Mễ Tịch kéo Phỉ Nhược ngồi lên giường, trước ánh mắt ngơ ngác của Phỉ Nhược lấy ra một lọ thuốc.
“Cho cô, uống cái này cô sẽ nhớ lại nhiều thứ”
Phỉ Nhược vừa nghe nhớ lại thì kắc đầu nguầy nguậy. Mặt nhăn nhó.
“Không uống, không muốn nhớ, đau lắm”
Mễ Tịch cắn môi, Phỉ Nhược có vẻ bị ám ảnh bởi những cơn đau. Muốn thuyết phục một đứa trẻ khi bị ám ảnh thật khó.
Cô nhìn thoáng về phía cửa, dứt khoát quay sang Phỉ Nhược, cười nhẹ.
“Uống thuốc này sẽ không đau”
“Thật?”
Mễ Tịch gật đầu chắc nịch, chỉ sợ Phỉ Nhược sẽ không tin.
Cô hết nhìn Mễ Tịch lại nhìn hộp thuốc. Nhớ lại nhưng không đau, không phải rất tốt sao. Cô muốn biết, muốn biết người đàn ông đó, là ai.
—–
“Tôi chỉ đi một tháng. Không, nửa tháng. Cậu không phải chăm sóc tốt cho cô ấy. Còn nữa, không được…”
“Không được thừa cơ hội”
Đàm Trạch lắc đầu ngao ngán, khinh bỉ Thiếu Quân ra mặt. Cậu không cần dặn dò anh cũng sẽ chăm sóc tốt cho cô mà. Còn chuyện anh có thừa cơ hội không, cậu ta quản được sao.
Thiếu Quân nhìn biểu hiện của Đàm Trạch, chợt có ý nghĩ thay đổi quyết định. Tại sao cứ thấy không an toàn vậy chứ.
“Đừng nhìn tôi vậy nữa, tôi lên chỗ cô ấy đây”
Anh còn không nhanh đi, tên này rất có thể sẽ thay đổi ý định mất.
Thiếu Quân thu lại tầm mắt, cũng lên theo. Chuyện này coi như quyết định vậy, dù gì cũng không còn cách tốt hơn.
“Huhu… Đau, đau…”
Chưa đến nơi, tiến khóc lóc trong phòng vọng ra làm hai người không khỏi hoảng hốt, khẩn trương chạy vào trong.
“Nhược…”
Thiếu Quân chen vào trước, chỉ thấy Phỉ Nhược ngồi xổm trên nền ôm đầu, hình ảnh không khác gì lúc những lúc cô nhớ lại. Không phải uống thuốc kia sẽ bớt sao, sao bây giờ lại đau chứ.
“Phỉ Nhược, bình tĩnh”
Mễ Tịch ngồi cạnh cô, không ngừng trấn an.
“Nào, không sao, không sao”
Thiếu Quân tiến đến kéo lấy Phỉ Nhược ôm vào lòng, buông lời dỗ dành.
“Hức, lừa người, Tịch lừa người. Đau muốn chết”
“Cô làm gì cô ấy?”
Đàm Trạch vừa nghe liên quan đến Mễ Tịch, liền tức giận tiến tới siết lấy tay cô gặng hỏi. Ánh mắt trong thoáng chốc cũng liếc thấy hộp thuốc trên giường.
Hết chap 114.

Bình luận (0)

Để lại bình luận