Chương 115

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 115

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tôi chỉ muốn giúp Phỉ Nhược, cô ấy cần được biết về bản thân mình”
Mễ Tịch giằng tay ra khỏi Đàm Trạch, nói lên những điều mình nghĩ. Kết quả này cô đã sớm đoán được nên không mấy bất ngờ hay khó chịu.
“Cô thì biết gì mà xen vào chứ. Tôi thuê cô, chỉ cần cô làm tốt những gì được giao. Không mượn cô động tay động chân”
Mễ Tịch đã chuẩn bị tinh thần bị anh trách mắng. Nhưng tại sao những lời nói này lại làm cô khó chịu đến thế.
Với những gì họ đã trải qua, cuối cùng cô đối với anh chỉ như một người được thuê về để chăm sóc cho người thương của anh, không hơn, không kém.
Những gì cô làm, chỉ là dư thừa.
Mễ Tịch có chút nghẹn ngào, cố gắng kiềm chế bản thân để không phải khóc trước mặt anh.
“Tôi đúng là quản nhiều quá rồi, thật xin lỗi. Tôi trở về trước”
Mễ Tịch bỏ lại một câu rồi vội vàng rời đi. Cô sợ chậm một chút thôi, một mặt yếu đuối này của cô sẽ lộ tẩy trước anh mất. Trước giờ vẫn cậy, cô không cần sự thương hại của bất kì ai.
Đàm Trạch ngay lúc này chỉ lo lắng cho Phỉ Nhược, không quản được nhiều thứ, càng không mấy để ý đến cảm xúc của Mễ Tịch. Nhìn cô rời đi, anh liền đến bên Phỉ Nhược xem xét tình hình.
Thấy cô đã yên tĩnh nằm trong lòng Thiếu Quân, chỉ còn thút thít đôi chút, anh cũng thoáng yên tâm.
“Tạm cho cô ấy ngủ một giấc, vài canh giờ có thể sẽ lại bộc phát. Để tôi đi lấy thuốc tiêm cho cô ấy, nghỉ ngơi một chút sẽ ổn thôi”
Cũng may là bọn họ phát hiện kịp, nếu không kí ức gợi về bọn họ muốn cản cũng không được. Vì đổi thuốc uống đột ngột, để đề phòng nguy hiểm, không thể cho cô uống loại thuốc giảm đau kia nữa.
—–
Mễ Tịch lang thang trên đường lớn, cười tự giễu.
Cô đã làm gì thế này? Tự chuốc lấy phiền phức, còn làm cho bản thân nhận rõ vị trí của bản thân, nhận rõ những điều mà cô luôn phớt lờ.
Lại một lần nữa, cô nên rời đi sao? Chạy trốn loại tình cảm không bao giờ được đáp lại. Cô sinh ra, có phải hay không đã định sẵn phải chịu kiếp yêu đơn phương.
Đường lớn đông người qua lại, đi mãi cũng kiệt sức. Những gì cần suy nghĩ cũng đã nghĩ, quyết định cũng đã đưa ra. Cô cũng nên về nhà, thực hiện những gì đã lựa chọn rồi.
Chỉ là, Mễ Tịch còn muốn đứng trước cửa nhà anh ngắm nhìn một chút, còn phải đến rạp chiếu phim, và cả… từng nơi từng nơi hai người đã từng đi .
——
“Minh, đừng đi…”
Tiếng khẩn cầu tha thiết, ẩn chứa trong đó cả sự chờ mong hi vọng. Gương mặt mờ ảo, người đàn ông ấy chần chừ nhìn cô, dù không rõ nhưng cô cảm nhận được sự khó xử trong đó.
Ngay lúc bản thân yếu ớt nhất, ảo tưởng nhất anh sẽ bước đến bên cô, thì cũng là lúc anh hoàn toàn cắt đứt hi vọng của cô, dứt khoát rời đi.
Một sự tuyệt vọng, thấm nhuần trong tâm trí, làm đầu óc cô phát đau.
“Aaaa…”
Phỉ Nhược tỉnh giấc, bật người ngồi dậy, lại như mọi khi ôm đầu trong đau đớn.
Là ai, rốt cuộc là ai? Tại sao cứ luẩn quẩn trong đầu cô? Tại sao cô lại đau như vậy. Không chỉ đầu đau, mà cả trái tim cô, cũng tê nhói âm ỉ từng hồi.
“Phỉ Nhược, lại đau sao?”
“Hức… Là ai? Ai cứ làm Nhược sợ như vậy?”
“Không có ai, không có ai.. Ác mộng thôi. Ngoan ngủ một giấc sẽ không thấy nữa”
Thiếu Quần ôm cô vào lòng vuốt ve, không ngừng buôn lời trấn an. Trong lòng cũng thật bất đắc dĩ, thêm chút ão não.
Anh ấy sao lại ảnh hưởng mạnh mẽ đến cô ấy tới vậy chứ.
—-
Rèm cửa lay động, ánh sáng dịu nhẹ lùa vào phòng thật yên tĩnh. Cô gái trên giường khẽ cựa mình, mơ màng tỉnh dây. Khí sắc hồng nhuận, tươi mới. Thật giống như một màng hỗn loạn hôm qua không mấy ảnh hưởng đến một tâm hồn trẻ thơ như cô. Tất cả đều bị ném sau đầu.
Phỉ Nhược ngồi dậy quơ tay múa chân, sự chú ý ngay lập tực bị thu hút bởi thân ảnh nhỏ nhắn đang cặm cụi dưới nền.
Cô mở to mắt, chồm người xuống nhìn.
“Sao lại chơi sớm như vậy? Còn buồn ngủ nga”
Đường Kiệt vừa nghe tiếng động sau lưng liền hớn hở, vứt đồ chơi trong tay, khẩn trương lôi kéo cô dây.
“Mẹ, nhanh nhanh dậy. Nhanh đi ngăn cản ba bỏ đi”
Sáng nay cậu nhóc mơ màng tỉnh dậy, chợt nghe thấy tiếng nói chuyện bên tai. Cậu còn không biết ngoài gia đình nhỏ gồm ba người họ ra còn có ai thân thuộc như vậy. Cậu chỉ tập trung nghe được cái gì… “Con sẽ nhanh chóng về… tầm một tuần nưã”.
Tiểu Kiệt vốn dĩ còn đang hào hứng, ba nói trở về, có phải về nơi vốn dĩ là cội nguồn của cậu không. Ba đi tất nhiên cậu và mẹ phải cùng đi rồi.
Nhưng đã khiến Kiệt Kiệt phải thất vọng khi nghe lời nói tiếp theo của Thiếu Quân.
“Vợ và con trai con sao? Có lẽ họ tạm thời chưa thể về được…”
Nghe đến đây, tiểu Kiệt không thể nghe tiếp đoạn sau nữa. Lúc ấy thật chỉ muốn bật dây và chấn vấn cớ làm  sao cậu không thể về cùng.
Nhưng rồi Kiệt Kiệt âm thầm nhịn xuống, một mình cậu thì không thể thuyết phục ba. Nhưng ba yêu mẹ như vậy, cùng mẹ hợp tác không phải sẽ dễ dàng thành công sao.
Đây cũng là lí do vì sao khi Phỉ Nhược chưa tỉnh dậy mà cậu nhóc đã túc trực ngay bên giường.
Hết chap 115.

Bình luận (0)

Để lại bình luận