Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời Anh chỉ ra tay vào ngày thứ ba sau khi gặp Bùi Dương Dương, cô không dám hành động quá vội vàng, điều này không chỉ dễ liên lụy đến Bùi Dương Dương mà còn khiến Thẩm Nguyệt Lâm cảnh giác.
Thẩm Nguyệt Lâm dạo này dù có đi vắng hay không, anh vẫn luôn gọi điện cho cô mỗi sáng và tối để xác nhận xem cô có ở nhà hay không.
Thời Anh giả vờ nôn mửa và nói dối rằng cô ấy dường như đã có thai để tìm cơ hội ra ngoài.
Người chăm sóc cô cho rằng dạ dày của cô thực sự có vấn đề, định gọi điện cho Thẩm Nguyệt Lâm để báo cáo trước mặt Thời Anh, nhưng Thời Anh đã “ngượng ngùng” ngăn cô lại và nói rằng cô nên đến bệnh viện để kiểm tra trước đã. Nếu đúng là như vậy, cô muốn đích thân nói với Thẩm Nguyệt Lâm khi anh ấy quay lại.
Lý do này nghe có vẻ hợp lý và phù hợp, vệ sĩ mặc áo đen dù sao cũng tin tưởng, dạo này Thời Anh rất ngoan, ngày nào cũng nói chuyện điện thoại với Thẩm Nguyệt Lâm, xem ra cô ấy đang yêu anh say đắm.
Hơn nữa, mang thai là chuyện giữa hai vợ chồng, với tư cách là cấp dưới làm việc, bọn họ đương nhiên không có quyền nói gì.
Đến bệnh viện, còn chưa rút máu, Thời Anh đột nhiên ôm bụng nói muốn đi vệ sinh. Hai người muốn đi cùng cô, nhưng Thời Anh lại không vui mắng: “Các anh cũng muốn đi sao? Đi vào nhà vệ sinh nữ? Bệnh viện có camera giám sát, tôi không thể chạy trốn.”
Vệ sĩ suy nghĩ một chút, gật đầu rồi đứng canh ở cửa nhà vệ sinh.
Những người do Bùi Dương Dương sắp xếp đã đợi sẵn ở bên trong, ngay cả quần áo để thay cũng đã chuẩn bị sẵn cho cô.
Thời Anh nhanh chóng thay quần áo và giày của một phụ nữ trung niên, đeo mặt nạ và đội tóc giả, lấy túi xách từ người phục vụ rồi bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Chỉ mất chưa đầy năm phút để hoàn thành toàn bộ hành động, khi đi ngang qua hai người vệ sĩ, Thời Anh gần như tắt thở.
May mắn thay, mọi chuyện đều diễn ra đúng như kế hoạch. Giám đốc bệnh viện này có quan hệ tốt với chú của Bùi Dương Dương nên việc thu xếp của Bùi Dương Dương không khó.
Khi Thời Anh rời khỏi khoa phụ sản, cô quay người đi vào điểm mù giám sát, từ trong túi xách lấy ra bộ đồng phục y tá, nhanh chóng thay vào. Cô giả làm nhân viên y tế cấp cứu rồi cùng nhau lên xe.
Vào thời điểm người của Thẩm Nguyệt Lâm báo cáo sự mất tích của Thời Anh cho Thẩm Nguyệt Lâm người đang đi công tác, Thời Anh đã lên xe buýt rời khỏi thành phố D.
Nghe đầu bên kia điện thoại im lặng không nói một lời, vệ sĩ chịu trách nhiệm đưa Thời Anh ra ngoài không khỏi toát mồ hôi trên trán, đây không chỉ là sự lơ là nhiệm vụ…
Đã nhiều năm đi theo Thẩm Nguyệt Lâm lâu như vậy, tất nhiên anh biết tính khí của ông chủ mình như thế nào. Anh ta càng im lặng, càng chứng tỏ anh ta đang vô cùng tức giận…
Vệ sĩ không tự chủ nuốt khan, dũng cảm hỏi: “Chúng tôi đã kiểm tra camera giám sát, phát hiện cô Thẩm thay quần áo trong nhà vệ sinh rồi rời đi. Chắc chắn đã có người tiếp ứng cho cô ấy, ngài có muốn phái người đi kiểm tra không?…”
Đầu bên kia cười khẩy, “Mày nghĩ còn cần phải kiểm tra à?” Cô ấy giả vờ ốm nằng nặc đòi đến bệnh viện. Các mối quan hệ của cô đều nằm trong tay anh, dù có là óc heo cũng biết là ai đã giúp em ấy.
Vệ sĩ sợ hãi, run rẩy hỏi: “Có cần thiết không?” Anh ta muốn hỏi có cần thiết phải trói người hỗ trợ và tra hỏi tung tích của cô Thẩm hay không.
Cô còn chưa kịp nói hết câu, đầu bên kia đã vang lên một giọng nói trầm thấp: “Tạm thời đừng lo lắng, nó chỉ là một con chim vừa được thả ra khỏi lồng mà thôi, nó có thể chạy được bao xa? Để em ấy bay một thêm vài ngày nữa, thật là cơ hội tốt để hít thở không khí trong lành bên ngoài a.”
Anh vốn tưởng rằng Thẩm Nguyệt Lâm sẽ rất tức giận khi Thời Anh trốn thoát lần này, nhưng anh ấy dường như đã đoán trước được điều đó, giọng điệu bình tĩnh không chút gợn sóng, như thể mọi thứ đã được kiểm soát?
Vệ sĩ lén lau mồ hôi, sau khi gọi điện, lưng hắn đã ướt đẫm, không biết tại sao cô Thẩm lại nhất quyết giở trò với anh Thẩm, không phải chỉ càng làm cho mình đau khổ hơn thôi sao?

____
ThờiAnh lần đầu tiên đi xe buýt đường dài như vậy. Vừa bước lên xe, mùi da giả nhựa và điều hòa nồng nặc khiến cô che mũi nhíu mày.
Cô mắc bệnh sạch sẽ rất nặng. Nhìn vào chiếc ghế bột màu đen, cô phải mất rất nhiều thời gian để xây dựng tinh thần. Cô lấy hết giấy trong túi ra và lau hàng chục lần trước khi ngồi lên đó.
Dọc đường, người đàn ông trung niên bụng bia sau lưng cô không ngừng lắc chân, đá vào ghế của cô. Khi cô nhắm mắt lại, cô có thể nghe thấy tiếng trẻ con khóc, tiếng phụ nữ ăn hạt dưa và tiếng khạc nhổ. Chỉ có thể cảm giác được đầu cô quay cuồng, ong ong, bực bội đến mức suýt nữa sụp đổ.
Cô đã khá giả từ khi còn nhỏ, và chưa bao giờ trải qua khó khăn như vậy trong đời. Khi xuống xe, tâm trí và cơ thể cô như vừa trải qua một trận thảm họa. Mông và thắt lưng đau nhức đến mức mất cảm giác.
Nhưng cô không kiểu cách như vậy, lòng khao khát tự do đã khiến cô có thể chịu đựng tất thảy những điều này. Thay vì đi theo lộ trình do Bùi Dương Dương sắp xếp, cô đã mua vé xe buýt cho riêng mình và đến Nghị Thành, một thành phố hạng hai hơi lạc hậu.
Sở dĩ cô chọn đến đây là vì trước đó cô đã nhờ Lục Thần điều tra thông tin về thân thế của bố cô ở Mỹ, và anh ấy đã có một số manh mối. Email do Lục Thần gửi có đề cập rằng mẹ ruột của cô rất có thể là người Nghị Thành.
Kèm theo email là một bức ảnh mờ. Nhận dạng cẩn thận khuôn mặt của người phụ nữ cho thấy nó giống Thời Anh đến 70-80%. Tất cả những gì được biết là họ của cô ấy là Diệp.
Rất khó để điều tra quá khứ lâu dài đó, với khả năng của Lục Thần cho đến nay anh chỉ có thể tìm thấy ít thông tin này. Thời Anh không vội, chỉ cần kiên nhẫn một ngày nào đó sẽ tìm ra manh mối thôi.
Cô tìm một khách sạn nhỏ và làm thủ tục nhận phòng. Những khách sạn có điều kiện bình thường như thế này thường không kiểm tra giấy tờ tùy thân nhiều, vì vậy chỉ cần giấy tờ tùy thân giả mà Bùi Dương Dương đưa cho cô là đủ.
Khi rời đi, cô không mang theo bất cứ thứ gì về giấy tờ tùy thân, điện thoại di động, thẻ ngân hàng hay thậm chí là quần áo của chính mình.
Thẩm Nguyệt Lâm bắt đầu sự nghiệp của mình trong ngành Internet. Nếu cô mang những thứ này đi theo, việc anh tìm được cô chắc chỉ tốn vài phút.
Khi cô kiểm tra bên trong túi xách của mình, cô nhìn chiếc vòng tay vàng hồng trên cổ tay trái của mình, đó là món đồ duy nhất mà cô mang theo từ Cẩm Nguyên.
Nói chính xác hơn, Thẩm Nguyệt Lâm đã đeo nó cho cô cách đây một tuần, anh luôn thích tặng cô những món trang sức lộng lẫy và mặc cho cô như một con búp bê.
Cô thực sự không tự nguyện đeo thứ đồ này của anh ta. Thế nhưng, cô không biết nó được làm từ chất liệu gì mà lại hoàn toàn vừa vặn với kích cỡ cổ tay của cô. Cô đã thử tháo nó nhiều lần, nhưng nó quá chặt đến nỗi cổ tay, bàn tay của cô đỏ bừng và đau nhức. Dù cô có cố gắng đến đâu cũng không gỡ ra được.
Nếu không phải sợ lộ thân phận, cô thậm chí còn nghĩ đến việc gọi điện cho sở cứu hỏa để lính cứu hỏa đến dùng dụng cụ cắt nó đi.
Không phải là cô quá đa nghi, chỉ là việc mang đồ của Cẩm Nguyên trên người luôn khiến cô cảm thấy bất an.
Cô tắm rửa đơn giản và nghỉ ngơi tại khách sạn. Đang chuẩn bị đi ngủ, Thời Anh sực nhớ đến buổi sáng ở bệnh viện chưa hoàn thành cuộc kiểm tra, cô vẫn lo lắng việc mình có mang thai hay không nên đến hiệu thuốc mua thuốc tránh thai và que thử thai. Chỉ đến khi tận mắt nhìn vào que thử thai không hiện lên hai vạch, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
PS Nghi cái vòng lắm nha

Bình luận (0)

Để lại bình luận