Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lời nói của Thẩm Nguyệt Lâm vừa rõ ràng vừa hoang đường, Giang Khoát sửng sốt tại chỗ. Anh suy nghĩ nát óc cũng không ngờ người đàn ông trước mặt này lại là cha của Thời Anh, lại còn nói ra những lời như vậy, quả thực khiến người ta kinh hãi.
Anh khiếp sợ nhìn Thời Anh, hy vọng nhìn thấy một câu trả lời khác trong mắt cô.
Tuy nhiên, Thời Anh lại cúi đầu không dám nhìn anh.
“Con biết con sai rồi, cha có thể thả anh ấy đi được không? Con theo cha về.” Thời Anh không khỏi xấu hổ mà túm lấy quần áo của Thẩm Nguyệt Lâm cầu xin.
Ở cùng Thẩm Nguyệt Lâm lâu như vậy, Thời Anh đã biết hắn là người chỉ thích ăn mềm không ăn cứng.
Nhưng điều cô không biết là cô càng tỏ ra yếu đuối cầu xin cho Giang Khoát, Thẩm Nguyệt Lâm càng tức giận.
“Thả cậu ta đi? Bảo bối, bây giờ thân em còn chưa lo xong, em có chắc là muốn cầu xin giúp người khác không?” Thẩm Nguyệt Lâm chế nhạo, quay mặt đi, đi mấy bước dài đến ghế sofa rồi ngồi xuống.
Anh móc ngón tay về phía Thời Anh, nói: “Lại đây.”
Thời Anh nắm chặt nắm tay, các khớp ngón tay trắng bệch, cô không biết anh định làm gì, liền khó nhọc bước về phía anh.
Cô còn chưa kịp chạm vào anh, Thẩm Nguyệt Lâm đã dùng sức kéo cô ngồi lên đùi mình, hôn cô thật chặt.
Thời Anh cố gắng hết sức né tránh, còn Giang Khoát cách đó không xa, sắc mặt đã sớm tái mét, giãy dụa muốn thoát. Ngay lập tức, anh bị hai người vệ sĩ phía sau đá mạnh và nằm bẹp xuống dưới đất, những nắm đấm nặng như bao cát liên tục trút xuống người anh.
Thấy vậy, Thời Anh liên tục cầu xin Thẩm Nguyệt Lâm dừng lại.
“Nếu em còn cử động nữa, anh sẽ thao em ngay tại đây. Nếu em muốn anh ta bớt đau khổ thì hãy ngoan ngoãn nghe lời anh.” Thẩm Nguyệt Lâm ngậm tai cô với vẻ mặt âm trầm cảnh cáo.
Đúng như dự đoán, Thơi Anh ngừng cử động, run rẩy trong vòng tay anh. Cô biết loại vô sỉ như hắn ta căn bản không có điểm mấu chốt, hắn ta hoàn toàn có thể làm ra chuyện này.
Cô gái ngồi im trong lòng Thẩm Nguyệt Lâm, để nụ hôn của người đàn ông rơi xuống cổ mình. Cô tuyệt vọng nhắm mắt lại, những giọt nước mắt trong suốt rơi xuống từ gò má.
“Đồ khốn nạn, người như anh sao có thể xứng đáng làm cha?” Giang Khoát là người có học thức cao, đương nhiên không thể chấp nhận những chuyện trái luân thường đạo lý như vậy.
Lúc đầu, anh không hiểu vì sao Thời Anh lại phải một mình đến Nghị Thành, nhưng bây giờ cuối cùng anh đã hiểu ra mọi chuyện. Sống cùng với một người cha bại hoại như vậy, sẽ thật kỳ lạ nếu Thời Anh không bỏ trốn.
Vì những lời này, Giang Khoát càng bị các vệ sĩ đánh đập dã man hơn.
Thời Anh nghe thấy anh lại bị đánh, trong lòng cảm thấy đau đớn khôn cùng. Cô ôn nhu nói với Thẩm Nguyệt Lâm: “Đừng đánh anh ấy nữa có được không? Em thực sự biết mình sai rồi, mấy ngày nay anh ấy đã chăm sóc em rất tốt. Em đối với anh ấy chỉ có lòng biết ơn, đừng liên lụy đến người vô tội.”
“Ta nuôi em mười chín năm, em cũng không nói một lời cảm ơn thì thôi đi, lại còn cố gắng hết sức để trốn thoát khỏi ta. Hắn mới chăm sóc em có mấy ngày, em lại dám đem trái tim mình đặt vào hắn ta. Em muốn anh thả hắn đi sao? Làm sao có thể. Nằm mơ!” Thẩm Nguyệt Lâm vẻ mặt tựa sương băng, trì triết nói ra từng chữ.
Thời Anh bị bàn tay nóng rực của hắn ôm quanh eo nhưng cô lại cảm thấy toàn thân lạnh giá như rơi vào hầm băng. Cô không biết phải làm thế nào thì Thẩm Nguyệt Lâm mới chịu tha cho Giang Khoát.
Rõ ràng cô thực sự không có liên quan gì với anh ấy, nhưng Thẩm Nguyệt Lâm lại trút tất cả nộ khí trong mấy ngày cô bỏ trốn toàn bộ trút lên người Giang Khoát.
“Nếu không thì như vậy đi. Anh cho em hai lựa chọn, em có thể tự mình lựa chọn.” Thẩm Nguyệt Lâm nói vào tai cô mấy chữ.
Thời Anh chết lặng sau khi nghe những lời hắn nói..
Những gì anh ta nói là: “Hoặc là em ở đây dùng miệng giúp anh ra, hoặc là ngay tại đây anh phế nửa thân dưới của hắn.”
Sự điên rồ và bệnh hoạn của hắn liên tục làm mới sự hiểu biết của Thời Anh, những cái này cô làm sao có thể lựa chọn?
“Trở về có được không? Về nhà anh muốn làm gì thì làm… Anh có thể đừng ở lại đây được không?” Thời Anh thực sự không thể làm chuyện như vậy trước mặt người khác. Đồng thời cũng không thể chấp nhận việc Giang Khoát vì cô mà hủy hoại tương lai của mình.
“Em cho rằng hiện tại mình có tư cách cùng tôi thương lượng sao?” Thẩm Nguyệt Lâm trong mắt tràn đầy âm hàn. Nếu không dạy dỗ cô gái này một chút, sau này cô nhất định còn dám bỏ nhà mà đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận