Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thấy hắn nửa ngày cũng không có ý định ra ngoài, Thời Anh có chút bực bội.
Thẩm Nguyệt Lâm đắp chăn cho cô, cô cau mày hỏi: “Khi nào tôi mới có thể đến trường?”
Thuốc cũng không lấy được, trốn cũng không trốn thoát, hắn ta thật sự định nhốt cô như thế này cả đời sao?
Thẩm Nguyệt Lâm ngước mắt nhìn cô vài cái, sau đó thản nhiên nói: “Em có chắc mình có thể đi học với bộ dạng thế này không?”
Thời Anh cảm thấy lồng ngực tức nghẹn, nói ra không được, nuốt xuống không xong. Cô thành cái dạng này là do ai ban tặng? Hắn chẳng lẽ không biết sao?
“Chuyện em bỏ trốn tôi còn chưa tính sổ với em. Mấy ngày này lại không an phận yên tĩnh nghỉ ngơi, em lại đang nghĩ cách tìm cơ hội bỏ trốn lần nữa phải không?”
Hắn chưa tính sổ với cô? Hiện tại cô không thể xuống được giường là do quỷ làm chắc? Thời Anh tức giận đến muốn bật cười, thật muốn ném gối lên đầu hắn cho hắn chết luôn.
Nghĩ đến lời dì Ngô dặn dò phải học cách nghe lời hắn, không được trái lời hắn để tránh tự chuốc lấy đau khổ, cuối cùng cô cũng đành nhẫn nhịn.
“Em… chỉ muốn đi học. Anh đã cử nhiều người trông chừng em như vậy, anh vẫn còn lo lắng sao?” Thời Anh vắt ra mấy giọt nước mắt, tuyệt vọng cúi đầu, vẻ mặt thống khổ đáng thương.
Thực ra không phải cả ngày ở nhà liền không tốt, chỉ là cô cảm thấy thật sự rất khó chịu khi bị nhốt ở một nơi nhỏ bé không có tự do như vậy.
“Em rất nghe lời những gì người khác nói với em.” Thẩm Nguyệt Lâm nhẹ nhàng nói.
Lời nói của anh thật khó hiểu, Thời Anh phải mất một lúc mới phản ứng lại trước khi cô nhận ra rằng anh đã nhìn thấu thủ đoạn mềm mỏng với anh của cô.
“Muốn đi học thì phải xem biểu hiện của chính em. Nếu biểu hiện tốt thì ngày mai không phải không thể đến trường.” Thẩm Nguyệt Lâm ngồi ở bên giường Thời Anh, thong thả bắt chéo đôi chân dài của hắn.
Anh không nói gì, chỉ bất động nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Thời Anh, để anh có thể chăm chú nhìn cô.
Thời Anh nhìn thấy ánh mắt của anh dần dần di chuyển xuống phía dưới, dừng lại trên môi cô, cô cảm thấy mình hiểu ý anh “biểu hiện” có nghĩa là gì.
Ồ, rốt cuộc mọi chuyện vẫn như vậy, cô biết anh quá rõ.
Thời Anh suy nghĩ hồi lâu, lồng ngực phập phồng, thở ra như cam chịu số mệnh, cuối cùng cô nhắm mắt lại, vòng tay qua cổ anh, tiến về phía trước.
Hai môi chạm nhau, nụ hôn của cô giống như chuồn chuồn trên mặt nước, nhẹ nhàng, mềm mại và có chút thận trọng.
Thẩm Nguyệt Lâm sửng sốt mấy giây, hô hấp ngưng trệ…
Cô gái này từ khi nào trở nên ngoan như vậy?
Hàng mi khép kín của cô gái khẽ run lên, trông như đang liều mạng. Chỉ ba bốn giây sau, trong nội tâm cô nghĩ cũng không sai biệt lắm, liền muốn buông ra hôn lâu như vậy cô thật sự không chịu nổi.
Ngay khi cô muốn lùi lại, người đàn ông ôm lấy eo cô, tiếp theo là một nụ hôn cuồng nhiệt và chiếm đoạt, nồng nàn và mãnh liệt, môi và răng quyện vào nhau, hơi thở vô cùng nóng bỏng bao quanh cô, mang theo sự hung hãn mạnh mẽ.
Phần sau đầu bị ghìm chặt, toàn thân Thời Anh mềm nhũn, môi và răng bị cạy ra, lưỡi bị buộc quấn lấy lưỡi anh, một cỗ ham muốn chiếm hữu mãnh liệt xâm chiếm cô, điên cuồng và thô ráp.
Nụ hôn của người đàn ông vừa gấp gáp lại vừa nặng nề, dường như anh muốn nhai nát cô rồi nuốt chửng cô vào bụng mình. Thời Anh vẫn chưa thở được, cô cảm thấy trái tim mình đã hoàn toàn bị quét sạch, lồng ngực thiếu oxy nhiều lần.
Trong không khí liên tục vang lên những âm thanh ướt át do đầu lưỡi quấn lấy, người đàn ông hôn từ miệng đến cằm cô, liếm và quấn lấy phần trắng nõn mềm mại như cuồng phong mưa bão, cho đến khi nhuộm một màu sáng như pha lê.
Nụ hôn của anh di chuyển xuống chiếc cổ thon dài của cô, Thời Anh cảm giác được sự mềm mại trên ngực mình đang bị bàn tay to lớn bao phủ và nhào nặn.
Nếu điều này còn tiếp tục, cô thực sự sẽ mất kiểm soát. Cô thở hổn hển và đẩy anh ra.
Người đàn ông lúc này mới kiềm chế một chút và đưa tay ra khỏi ngực cô, nhưng vẫn không chịu dừng lại. Anh lại tìm lấy môi cô và hôn cô một cách mạnh mẽ. Tất cả những tiếng nức nở của cô đều bị nuốt chửng, bàn tay nhỏ bé của cô nắm chặt và đập vào ngực anh.
Cuối cùng khi cô được buông tha, lồng ngực Thời Anh phập phồng kịch liệt, toàn thân giống như một quả đào chín.
Căn phòng tràn ngập một luồng không khí mơ hồ, Thời Anh sợ hãi, sớm biết vậy cô đã không hôn anh, thiếu chút nữa cô thực sự cho rằng mình sẽ chết trong nụ hôn của anh. Người này có dục vọng thật mạnh, tùy tiện chạm thử liền sinh phản ứng dữ dội.
Nếu không phải cô còn chưa hồi phục, không biết hắn còn muốn hành hạ cô như thế nào.
“Em càng ngày càng có năng lực, hiện tại biết câu dẫn rồi sao?” Thẩm Nguyệt Lâm thanh âm có chút khàn khàn, khóe miệng mang theo một tia trêu chọc ý cười.
“Ai câu dẫn anh…” Thời Anh đỏ mặt thấp giọng phản bác. Không phải hắn bảo “Biểu hiện” chính là loại này sao. Nếu không phải vì muốn đi học, đến trường, não cô có bị úng mới chủ động hôn hắn.
Vẻ mặt đỏ ửng của cô trong mắt Thẩm Nguyệt Lâm phản ánh sự ngượng ngùng của một cô gái. Đây là lần đầu tiên cô chủ động hôn anh, dù là vì động cơ thầm kín hay điều gì khác, nó cũng đủ khiến anh cảm thấy vui vẻ.
“Được rồi, khi nào em khỏe lại thì hãy đến trường, ngoan ngoãn cùng các chị em của mình cho tốt. Lần sau anh không muốn lại phải đến nơi khác bắt em về.”
“Ngoài ra, hãy để dì Ngô chăm sóc cơ thể của em càng sớm càng tốt . …” Thẩm Nguyệt Lâm nhìn chằm chằm thân hình mảnh khảnh của cô, yết hầu của anh lăn tròn, cảm giác chỉ có thể nhìn mà không ăn được thực sự rất khó chịu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận