Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời Anh nghỉ ngơi ở nhà hai ba ngày, rất nóng lòng muốn đến trường. Học kỳ này sắp kết thúc, cả một học kì sao nhãng đến khi đi học lại có vắt chân lên cổ cũng chưa chắc bù lại được kiến thức.
Khi Bùi Dương Dương gặp lại Thời Anh trong khuôn viên trường, cô sững sờ trong giây lát.
“Cậu…Cậu sao lại ở đây?” Cô kéo Thời Anh nhìn từ trên xuống dưới, không tin nổi vào mắt mình. Rõ ràng chính cô cách đây không lâu vừa mới đưa cô ra khỏi thành phố D, còn chưa đầy một tháng sao cô có thể quay lại.
Tổn hại cô còn nghĩ không biết lần sau họ sẽ gặp nhau là khi nào.
Tâm trạng của Bùi Dương Dương rất phức tạp, cô không biết nên vui hay buồn, cô biết sự có mặt của Thời Anh ở đây có ý nghĩa gì.
Đến cuối cùng, cô vẫn đánh giá thấp năng lực của Thẩm Nguyệt Lâm, cô cho rằng sự sắp xếp này đã đủ hoàn hảo, ngay cả bản thân cô cũng không biết Thời Anh sẽ trốn ở đâu. Không ngờ Thẩm Nguyệt Lâm lại có thể tìm được nơi ở của cô dễ dàng như chơi đùa
“Hắn không làm gì cậu phải không?”
Hai người tìm một quán cà phê và ngồi xuống. Mặc dù là bạn thân lâu ngày mới gặp lại nhưng họ lại không mấy vui vẻ. Thậm chí ngay cả người luôn lạc quan sáng sủa như Bùi Dương Dương cũng không khỏi ưu sầu cho Thời Anh lúc này.
Cuộc trốn chạy này đủ cho thấy sự cố chấp của Thẩm Nguyệt Lâm đối với Thời Anh đáng sợ đến nhường nào. Cô sợ rằng Thời Anh cả đời này sẽ không bao giờ thoát khỏi được hắn ta.
Cô có suy nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra, quan hệ cha con như trước kia bộ không tốt sao, hà cớ gì lại biến thành bộ dạng này. Nuôi nữ nhi từ nhỏ đến lớn, hắn thật sự có thể hạ thủ sao?
Cô không khỏi nghĩ đến cha mình, một lúc sau, cô cảm thấy toàn thân khó chịu, chán ghét đến cực điểm. Cảm giác đồng cảm chợt nảy sinh, Thời Anh thực sự rất đáng thương.
Thời Anh lắc đầu, nói với Bùi Dương Dương một số chuyện sẽ chỉ khiến cô ấy càng thêm lo lắng mà thôi, cũng không thay đổi được gì.
“Bệnh viện của chú cậu…không có sao chứ?” Thời Anh hôm nay đến gặp Bùi Dương Dương cũng chính vì lý do này, dù thế nào đi nữa cũng là vì cô mà liên lụy đến người khác. Cô sẽ cảm thấy rất băn khoăn nếu không hỏi thăm tình hình.
“Chỉ là một tai nạn y tế thôi. Dù dư luận có ồn ào đến đâu cũng sẽ qua. Cư dân mạng cũng dễ quên.” Bùi Dương Dương đã cố gắng hết sức giảm thiểu mức độ nghiêm trọng của sự việc khi nói ra. Nếu không phải có sự giúp đỡ của thế lực bên ông ngoại, bệnh viện có vượt qua được hay không cũng không dám chắc.
Ban đầu nó là một bệnh viện tư nhân không có sự chứng thực của chính phủ. Các phương tiện truyền thông đã đổ thêm dầu vào lửa, trực tiếp gán cho nó cái danh bệnh viện chui, bây giờ có thể nói danh tiếng đã mục nát hoàn toàn.
Cô thực sự không ngờ rằng Thẩm Nguyệt Lâm lại hành động tàn nhẫn như vậy, chỉ vì cô giúp Thời Anh trốn thoát liền đem tất cả mọi người bên trong chịu tội, khiến chú của cô phải xin lỗi mọi người khắp nơi.
Bản thân cô cũng bị người nhà mắng mỏ một phen, yêu cầu sau này tránh chọc tức nhà họ Thẩm.
“Thực xin lỗi, là mình đã gây phiền phức cho cậu..” Thời Anh cảm thấy áy náy khôn cùng, không dám ngẩng đầu lên.
“Việc cũng đã qua rồi, cậu cũng đừng suy nghĩ nhiều, không liên quan gì tới cậu cả.” Nói cho cùng cũng là Thẩm Nguyệt Lâm có thù tất báo, bọn họ cũng là nạn nhân mà thôi.
Bùi Dương Dương đổi chủ đề: “Vậy tương lai cậu có dự định gì?” Cô không tin Thời Anh thật sự nguyện ý bị hắn vây khốn cả đời.

“Đi được tới đâu hay tới đó thôi, mình cũng không còn cách nào khác.” Thời Anh thần sắc ảm đạm, khuấy động chiếc thìa trong tay, bất lực nói.
Cô còn có thể làm gì khác đây, giết hắn sao? Thứ lớn nhất mà cô từng giết trong đời chính là giết muỗi. Làm sao cô dám giết người? Hơn nữa, cô cũng không thực sự ghét Thẩm Nguyệt Lâm đến mức nghĩ đến dồn anh vào chỗ chết.
“Mình đã nói rồi, nếu cậu thực sự không trốn được thì hãy cố gắng chịu đựng vài năm. Dù sao cũng không có quan hệ huyết thống, nếu hắn muốn cậu sinh con thì hãy sinh cho hắn. Trường hợp xấu nhất thì cậu có thể làm mẹ kế của chính mình. Chờ đến khi hắn già chết đi, cậu có thể lợi dụng đứa nhỏ này dành lấy quyền lực và tiền bạc, còn không phải mọi chuyện mặc theo ý cậu sao. Đến lúc đó sẽ không còn giống như bây giờ suốt ngày bị hắn kiểm soát.”
Tác phong làm việc của Bùi Dương Dương luôn đơn giản và trực tiếp. Cô nói rất nhiều, nội dung thì sáo rỗng, không biết còn tưởng cô ấy đang say.
Thời Anh không thể không bội phục trí tưởng tượng của Bùi Dương Dương. Cái gì mà tỉnh dậy sau một giấc ngủ liền trở thành mẹ kế của chính mình, luân lí gia đình biến thành hào môn tranh đoạt tài sản?

Bình luận (0)

Để lại bình luận