Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi đến nơi, Thẩm Nguyệt Lâm lần lượt lau sạch chất lỏng đục trên tay, chỉnh trang lại váy, lấy mặt nạ đeo vào cho cô, sau đó vòng tay quanh eo cô đi xuống xe cùng anh hướng về phía bữa tiệc.
Do ngoại hình đặc biệt nên Thời Anh cảm nhận được nhiều ánh mắt tò mò hướng về mình trên đường đi.
Tâm hồn vốn đã bồn chồn của cô lại càng bất an hơn.
Trong bữa tiệc cocktail có sự góp mặt của một số nhân vật nổi tiếng, doanh nhân giàu có và quý tộc đến từ thành phố D, bên cạnh họ là những người phụ nữ xinh đẹp.
Thời Anh cũng Thẩm Nguyệt Lâm vừa đi đến cửa chính liền có không ít người tiến tới bắt chuyện.
Thẩm Nguyệt Lâm bình tĩnh chào đón họ.
Thời Anh luôn không thích kiểu giao lưu khoe khoang này, thấy anh nhất thời không thể rời đi, cô kiếm cớ đi vào nhà vệ sinh cho yên tĩnh.
Cô ở bên trong một lúc, khi bước ra, một bóng dáng xinh đẹp đi ngang qua cô, chẳng biết tại sao cảm thấy tựa hồ có chút quen mắt.
Thời Anh cũng không để ý lắm, sau khi rửa tay xong, đang chuẩn bị lên sân thượng hít thở không khí trong lành. Không ngờ khi đi ngang qua phòng tiệc, cô lại nhìn thấy bóng dáng lúc trước.
Người phụ nữ mặc một chiếc váy dạ hội lệch vai màu đỏ tía, đi giày cao gót. Dáng đi tao nhã, dáng người thướt tha đang đi về hướng Thẩm Nguyệt Lâm cùng một đám doanh nhân trò chuyện.
Nhìn thấy là cô, một người đàn ông trung niên đứng đầu Địa Trung Hải vội vàng chào hỏi: “Đại minh tinh, cô đến rất đúng lúc. Thịnh Hoành là nhà đầu tư cho bộ phim mới này. Là nữ chính, cô có hay không nên chào hỏi một chút a.”
Người phụ mỉm cười nhẹ nhàng, dùng đôi bàn tay thanh tú nâng ly rượu đã trao lên, đôi môi đỏ mọng mấp máy, giọng nói quyến rũ. “Phải, tôi đến hơi muộn, thật sự là thất lễ, tôi kính anh Thẩm một ly để bồi tội.”
Cô nâng ly lên, ra hiệu lịch sự với Thẩm Nguyệt Lâm, sau đó nhấp một ngụm.
Vẻ mặt Thẩm Nguyệt Lâm bình tĩnh, vẫn lạnh nhạt như cũ, hắn hơi nâng chiếc cốc trong tay lên đáp lại.
Người phụ nữ quay đầu lại nhìn xung quanh, vẻ mặt khó hiểu hỏi: “Nghe nói hôm nay Thẩm tiên sinh mang theo một bạn gái đồng hành, không biết là vị tiểu thư nhà nào, sao bây giờ tôi vẫn chưa thấy cô ấy?”

Thẩm Nguyệt Lâm hơi cau mày, giọng điệu bình tĩnh nói: “Cô ấy đi vệ sinh.”
Một người đàn ông khác ở bên cạnh cũng phụ họa: “Có lẽ cô không biết, Thẩm tiên sinh xưa nay luôn trầm tĩnh, lần này bạn gái đồng hành cũng rất thần bí, e là chúng ta ngay cả cơ hội chiêm ngưỡng dung mạo cũng không có được.”

Thời Anh đứng có hơi xa, chỉ có thể nhìn thấy Thẩm Nguyệt Lâm trò chuyện vui vẻ với những người đó, nội dung cụ thể cũng không thể nghe rõ ràng.
Lý do khiến cô dừng lại là vì người phụ nữ trông quen thuộc với cô chính là ngôi sao mới nổi mà Bùi Dương Dương đã chụp ảnh trong trung tâm thương mại lần trước, người có mối quan hệ thân thiết với Thẩm Nguyệt Lâm.
Dưới chiếc mặt nạ, khuôn mặt thanh tú của cô vẫn không thay đổi, nhìn mọi thứ ở phía xa với thái độ như đang xem kịch.
Không lâu sau, Thẩm Nguyệt Lâm dường như có linh cảm, ánh mắt sắc bén nhìn thấy Thời Anh trong bóng tối.
Ánh mắt của họ gặp nhau trong không trung, Thời Anh nhìn anh vài giây rồi quay người đi về phía sân thượng bên ngoài.
Thẩm Nguyệt Lâm lông mày hơi khẽ nhếch, khóe miệng như có như không thành một đường cong, sau đó anh nói “Xin lỗi” với những người ở bên cạnh rồi đi theo cô.
“Không phải kêu em đi vệ sinh xong liền tìm anh sao? Sao lại tự nhiên ra đây hóng gió?”
“Tôi thấy anh rất bận, không dám quấy rầy.” Thời Anh đưa lưng phía anh, cố gắng kìm nén sự chán nản trong lòng, lãnh đạm trả lời.
Anh cười tà mị, đưa tay ôm lấy vòng eo thon thả của cô: “Sao vậy, em ghen à?”
Thời Anh cảm thấy có chút buồn cười, không biết tại sao hắn lại lý giải như vậy.
Có gì phải ghen? Cô thậm chí còn hy vọng rằng hắn sẽ quan tâm đến những người phụ nữ khác. Đến lúc đó liền buông tha cô, cả hai không còn dây dưa là tốt nhất.
Trong lòng dù nghĩ vậy, nhưng cô không dám biểu lộ trên mặt, nếu cô tỏ ra không quan tâm, Thẩm Nguyệt Lâm nhất định sẽ tức giận.
Nhưng việc giả vờ như một cô bé ghen tuông còn khó hơn đối với cô.
Cô không còn cách nào khác, đành phải cố ý chuyển chủ đề: “Khi nào chúng ta có thể quay về?”
Thẩm Nguyệt Lâm đưa tay nghịch nghịch chiếc tua rua treo trên mép mặt nạ. “Sao lại gấp gáp như vậy? Tiệc còn chưa bắt đầu mà đã muốn quay về rồi?”
Thời Anh bất đắc dĩ. Cái gì mà muốn về với không muốn về. Cô thậm chí còn không muốn đến, được chứ.
Thấy cô không có hứng thú, Thẩm Nguyệt Lâm đành phải đưa cô ra khỏi phòng tiệc, đi đến phòng VIP trên tầng hai.
Thời Anh vốn nghĩ rằng sau khi vào phòng nghỉ sẽ không còn căng thẳng nữa, có thể thư giãn một lát, nhưng không ngờ bên trong vẫn có người đang ngồi, là Giang Hạo và Cao Nhất Minh.
Hai người này là anh em thân thiết nhất của Thẩm Nguyệt Lâm ở thành phố D. Họ thường xuyên qua lại với Thẩm Nguyệt Lâm. Thời Anh mỗi khi gặp họ sẽ lịch sự gọi họ là chú.
Vậy mà lúc này dù có làm cách nào cô cũng không thể kêu ra tiếng.
Ngồi trên ghế sofa phía bên trái là Cao Nhất Minh. Ngón tay kẹp điếu thuốc, vừa nhìn thấy người tới, anh tùy ý vỗ mông cô gái bên cạnh, đợi sau khi cô gái ra ngoài, mới mở miệng chửi Thẩm Nguyệt Lâm:
“Cậu đúng là điên rồi, loại tình huống này mà cậu cũng dám đưa cô ấy tới.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận