Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Buổi tối, Thẩm Nguyệt Lâm trở về sớm hơn bình thường, cùng Thời Anh ăn cơm tối.
Buổi chiều sau buổi thi cô không có giờ học. Người làm ở Cẩm Nguyên nói với anh rằng Thời Anh đã ở trong phòng cô cả buổi chiều sau khi cô trở về.
“Gần đây ôn tập nhiều bài mệt nhọc?” Thẩm Nguyệt Lâm vừa hỏi vừa đưa cho Thời Anh một miếng cá sóc quế mà cô yêu thích.
“Không sao đâu.” Cô cúi đầu nhàn nhạt đáp lại. Cô không chạm vào đồ ăn anh gắp mà chỉ ăn cơm không trong bát.
Thấy tâm tình cô không cao, Thẩm Nguyệt Lâm cũng không hỏi nữa.
Thời Anh trong lòng đang có tâm sự, tự nhiên không có cảm giác thèm ăn, sau một lúc do dự, cô đặt đũa xuống nói: “Anh đã đọc tin hot search hôm nay chưa? Lâm Mỹ Na… đã chết.”
Tay gắp thức ăn của Thẩm Nguyệt Lâm hơi khựng lại, rồi lại lập tức khôi phục như thường.
“Ừ, anh biết.” Giọng anh bình tĩnh.
“Anh có biết cô ấy chết như thế nào không?”
Thẩm Nguyệt Lâm ngước mắt nhìn cô, trong mắt hiện lên một tia dò hỏi. “Em và cô ấy thân nhau lắm sao?Có cần phải quan tâm đến chuyện của người khác như vậy không?”
“Chỉ hỏi thôi, dù sao mấy ngày trước cô ấy vẫn ổn. Hơn nữa…” Thời Anh do dự một lúc, “Anh không có chút quan tâm nào sao? Thịnh Hoành không phải là nhà đầu tư cho phim của cô ấy à?”
Thời Anh không trực tiếp đề cập đến mối quan hệ trước đây của anh với Lâm Mỹ Na, cô nói rất khéo léo.
Đối với chuyện của Lâm Mỹ Na, vẻ mặt của anh có chút quá bình thản, thậm chí còn thờ ơ. Thời Anh không hiểu nổi, liền xem nếu xuất phát từ góc độ nhà đầu tư, nếu hạng mục mình đầu tư có nữ chính gặp vấn đề, cũng không nên thờ ơ như vậy a.
“Anh luôn có rất ít quyền kiểm soát đối với lĩnh vực giải trí của Thịnh Hoành. Về việc đầu tư vào phim điện ảnh và phim truyền hình cũng là quyết định của ban quản lý.” Anh dừng lại và nhẹ nhàng hỏi: “Sao? Em nghi ngờ cái chết của cô ấy có liên quan đến anh?”
Những lời này vừa nói ra, trong không khí liền có một mảnh im lặng quỷ dị, trong giọng nói của anh không hề có chút vui mừng hay giận dữ nào, thế nhưng nó xuyên thẳng vào tâm trí Thời Anh, khiến cô không biết phải làm sao để tự vệ. Nửa ngày chỉ có thể nói vài chữ: “Em nào có…”
Thẩm Nguyệt Lâm cười lạnh, “Hừ… em còn thiếu bước đem hoài nghi anh là hung thủ viết lên mặt mà thôi.”
Tuy rằng trên mặt hắn mang theo ý cười, nhưng giọng điệu lại không có nghiêm túc, cùng hắn thảo luận chuyện này vẫn là chọc giận hắn, loại cảm giác áp bức vô hình này khiến cô trong lòng có chút ớn lạnh.
Thấy Thời Anh im lặng, Thẩm Nguyệt Lâm cũng không để ý nữa, có lẽ vì cô ăn không nhiều nên anh đặt bát canh trước mặt cô, kiên nhẫn giải thích: “Cô ấy và anh không thù không oán. Anh làm gì có động cơ hại cô ta? Em hoài nghi anh thì cũng cần có bằng chứng.”
Thời Anh mím môi cẩn thận suy nghĩ. Kỳ thật những gì anh ta nói đều có lý. Dường như trước đây cô chưa từng nhìn thấy mối hận thù nào giữa anh và Lâm Mỹ Na
Mặc dù có một số vấn đề anh ta không từ thủ đoạn, nhưng dù sao anh ta cũng là một doanh nhân, cũng không phải giết người thành tính, không cần thiết phải giết người mà vô cớ gây rắc rối cho mình.
Có lẽ cô đã suy nghĩ quá nhiều, Thời Anh thở phào nhẹ nhõm và lẩm bẩm: “Em không có nói anh là kẻ sát nhân…” Cô có chút áy náy nói thêm: “Nguyên nhân cái chết của cô ấy có vẻ đáng ngờ sau khi đọc trên mạng…Em chỉ tò mò thôi.”
Thẩm Nguyệt Lâm hừ mũi, “Tiểu vô lương tâm, có điểm đáng ngờ nào em liền hoài nghi anh sao? Em thật sự muốn tống tôi vào tù đúng không?”
Thời Anh nghẹn ngào, cảm thấy tự trào phúng. Nếu cô có thể tống anh vào tù, thì cái ngày mà anh say rượu đối với cô làm những chuyện hoang đường kia, cô đã tống anh vào tù luôn rồi.
Nhìn thấy bộ dáng không nói nên lời của cô, Thẩm Nguyệt Lâm quay lại với thái độ của trưởng bối, nghiêm mặt giảng dạy: “Một người không liên quan đáng để lo lắng như vậy sao, anh nghĩ em đã quá rảnh rỗi rồi, sau này xin hãy bớt chú ý đến những tin đồn nhảm lại dùm anh.”

Ngày hôm sau, Thời Anh nhìn thấy thông báo chia buồn do Thịnh Hoành đăng trên Hot Search. Thông báo còn có một số thông tin chi tiết hơn về vụ tự sát của Lâm Mỹ Na. Nó đề cập đến thời điểm Lâm Mỹ Na được phát hiện đã tự tử và được đưa đến bệnh viện cấp cứu. Thời điểm cái chết cuối cùng được xác nhận là sau khi hồi sức thất bại.
Những điều này khó có thể trùng khớp với cuộc điện thoại mà Thẩm Nguyệt Lâm gọi vào ngày hôm đó.
Không mất nhiều thời gian, các hot search đã tiết lộ tin tức rằng Lâm Mỹ Na sinh ra và lớn lên trong một gia đình bất hạnh. Một số người cho rằng cha cô là một người nghiện cờ bạc và đã từng ngồi tù, trong khi những người khác cho biết cô và mẹ cô đã phải chịu đựng bạo lực gia đình từ khi còn nhỏ.
Tin tức thật thật giả giả, chúng thuyết phân vân. Tóm lại, những tiết lộ này dường như đã bổ sung thêm một chút tính hợp lý cho lý do khiến Lâm Mỹ Na tự sát.
Mặc dù Thời Anh đã xua tan nghi ngờ đối với Thẩm Nguyệt Lâm nhưng cô vẫn không thể buông lỏng nổi.
Cô không phải là người đa sầu đa cảm, nhưng nghĩ đến câu “người không liên quan” của Thẩm Nguyệt Lâm, cô vẫn cảm thấy có chút tiếc nuối cho Lâm Mỹ Na.
Đàn ông thực sự là sinh vật vô tâm nhất trên thế giới.

Văn phòng trên tầng cao nhất của Thịnh Hoành.
Người đàn ôngngồi trước máy tính, dùng ngón tay thon dài nhấp chuột để đóng trang blog nơi Thịnh Hoành đăng lời chia buồn.
Hắn mở ngăn kéo, lấy ra mấy bức ảnh từ bên trong, dùng một tay châm lửa, từ từ đốt những bức ảnh trong tay thành tro rồi ném vào thùng rác.
Điện thoại di động trên bàn vang lên, anh ấn nút nghe: “Mọi chuyện thế nào rồi? Anh đã theo dõi chưa?”
Có lẽ vì nghe được câu trả lời không vừa ý nên hắn khẽ cau mày, lạnh lùng nói: “Phái người trông chừng lăng mộ của Diệp Thanh Anh, hắn ta nhất định sẽ đến đó.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận