Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi kết thúc kỳ thi cuối học kì một, kỳ nghỉ đông chính thức bắt đầu. Trong suốt nửa đầu năm thứ nhất, Thời Anh thực sự có ảo giác rằng thời gian của cô trôi qua chậm như thể ba năm.
Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ đông trùng với ngày đầu năm mới, sau khi Thời Anh thi xong buổi chiều, Thẩm Nguyệt Lâm lái xe tới đón cô, cùng nhau trở về Thẩm gia.
Đang là mùa lễ hội, thành phố đông đúc hơn bình thường rất nhiều, sau khi lên được đường cao tốc trên cao, Thẩm Nguyệt Lâm nhẹ nhàng quay đầu lại, nhìn thấy cô ngồi lặng lẽ ở ghế phụ, nghiêng người sang một bên, hô hấp nhẹ nhàng chậm chạp, thi thoảng còn có tiếng thở dài, tựa hồ đã ngủ thiếp đi.
Học kỳ này cô học ở trên trường ít hơn mọi người rất nhiều, chính vì thế việc ôn tập cũng tốn gấp đôi năng lượng. Phải đến khi kết thúc kỳ thi cuối kì cô mới dám thư giãn hoàn toàn.
Thẩm Nguyệt Lâm giảm tốc độ xe, lái xe êm ái trên đường cao tốc, một tay nhẹ nhàng cầm chăn lên, cẩn thận đắp cho cô.
Trong gia tộc họ Thẩm, cuộc sống của mọi người ai cũng xa hoa, có rất nhiều đời tổ tiên là quan chức và doanh nhân, đến thế hệ của Thẩm Thời An tuy đã suy tàn một chút nhưng gia tộc họ Thẩm vẫn chiếm giữ vị trí then chốt trong tỉnh S.
Toàn bộ viện trạch cổ có diện tích rộng hàng chục mẫu đất, xây bằng gạch xanh và ngói đen, cổ phác tĩnh mịch, áp dụng bên trong trục đông tây phương hướng tạo thành một sân có bốn lối vào và ba đình viện. Nhìn từ bên ngoài man mác vài nét cổ kính và một chút phong vị bác học.
(Nguyên lai đoạn văn “整个老宅占地数十亩,青砖黛瓦,古朴幽深,采用中轴东西方向,坐西向东布局方式,修成四进三院式的庭院,从外表看去颇有几分古色古香、书香世家的味道。” Ai học ngành ngôn ngữ Trung chắc sẽ dịch hay hơn mình, đoạn văn toàn sử dụng kiến thức và từ ngữ khó ko à. Mình dân kinh tế chỉ dich được như vậy thôi nha. Có sai sót gì mong mọi người bỏ qua. Đoạn này hơi khó hiểu một xíu ạ)
Mặc dù trong ấn tượng của Thời Anh, viện trạch cổ luôn tồn tại nghiêm túc và cổ kính nhưng khi những ngày nghỉ lễ đến, không khí lễ hội vẫn rất nồng nàn. Dọc đường đi, cả mái hiên hành lang lẫn sân trong đều được trang trí bằng đèn lồng đỏ và ruy băng, tạo nên khung cảnh lễ hội vui mừng.
Trong phòng khách, Thẩm Vận và cặp song sinh long phượng của anh ấy đang chạy vòng quanh ghế sofa rượt đuổi nhau chơi đùa.
Thời Anh còn chưa bước vào cửa đã bị một đứa nhỏ cao nửa người đụng phải.
Thẩm Nguyệt Lâm vươn bàn tay to lớn nhấc tiểu gia hỏa sang một bên, vẻ mặt nghiêm túc: “Chạy chậm một chút!”
Tiểu gia hỏa bị Thẩm Nguyệt Lâm dọa sợ, rụt cổ lại, không dám lỗ mãng.
Thời Anh cau mày liếc nhìn Thẩm Nguyệt Lâm, cô không hiểu tại sao anh lại hung ác với đứa bé như vậy, cô cúi xuống xoa đầu nó, lấy kẹo sô cô la từ trong túi ra và hỏi: “Gọi chị là gì? Gọi đúng mới có kẹo ăn.”
“Chị Thời Anh!”
“Còn ta thì sao?”
“Chú hai.”
“Thật ngoan.” Thời Anh nhịn không được nhéo gương mặt non mềm của tiểu gia hỏa rồi đưa sô cô la cho cậu.
Thẩm Vận từ bên trong bước tới với nụ cười hiền lành: “Hôm nay ngày lễ có chút tắc đường, hai người còn đi lâu như vậy nhất định rất mệt. Mau vào nhà ngồi một lát. Hôm nay có khách nên phải đợi một lát rồi mới mở tiệc.”
Đang mải mê trò chuyện, Thời Anh không để ý tới ánh mắt của Thẩm Vận nhìn về phía Thẩm Nguyệt Lâm, lễ phép gọi cô một tiếng thím hai rồi đi theo cô vào phòng khách.
Mãi cho đến khi nhìn thấy Tống Yến ngồi trên ghế sofa nói chuyện với Chu Tống Ngọc, Thời Anh mới biết vị khách mà Thẩm Vận đang nói đến là ai.
Cô hơi giật mình nhưng cũng không có biểu hiện ra ngoài bộ dáng khiếp sợ, thậm chí còn mỉm cười hướng phía Tống Yến chào hỏi “Xin chào dì Tống Yến” một cách thân mật hơn bất kỳ ai.
Thẩm Nguyệt Lâm vừa mới đi dự tiệc sinh nhật của Tống Thế Trung cách đây không lâu, hôm nay Tống Yến liền tới Thẩm gia làm khách, tựa hồ sắp có chuyện tốt xảy ra. Điều duy nhất khiến Thời Anh kinh ngạc là tiến độ nhanh hơn cô nghĩ.
Về phần Thẩm Nguyệt Lâm, sau khi nhìn thấy Tống Yến sắc mặt anh tối sầm, bình tĩnh kéo Thời Anh đang định ngồi xuống cùng họ trò chuyện lên lầu.
Ở tầng hai, Thời Anh bị Thẩm Nguyệt Lâm kéo vào phòng.
Sau khi đóng cửa lại, thân hình cao lớn của anh đem Thời Anh đẩy vào cửa, Thời Anh cả kinh đưa tay ấn vào ngực anh: “Anh định làm gì vậy?”
Dưới lầu có rất nhiều người, anh vừa trở về nhà cứ như vậy không nói không rằng liền kéo cô lên đây, không sợ người khác hoài nghi sao?
Người đàn ông nắm cằm cô, ánh mắt nóng bỏng như đuốc: “Có phải hay không nên khen em một câu thức lớn thể* thật tốt hay không?”
Thời Anh không hiểu ý tứ của anh: “Anh nói vậy là có ý gì?”
Thẩm Nguyệt Lâm cười lạnh một tiếng, nói: “Trông thấy Tống Yến em còn cao hứng hơn cả tôi. Như thế nào? Em rất muốn có một người mẹ kế phải không?”
Thời Anh cảm thấy hắn vô cớ tức giận như vậy thật là buồn cười, người cũng không phải do cô mời tới, cô chỉ lễ phép chào hỏi Tống Yến cũng là sai sao?
**********
*Thức lớn thể: 识大体 Kiến thức tổng quát, kiến thức chung, hiểu biết sâu rộng.
PS Sóng gió hào môn chuẩn bị lên sóng !!!

Bình luận (0)

Để lại bình luận