Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Những lời này vừa nói ra, Thời Anh và Chu Tống Ngọc trợn mắt nhìn Thẩm Nguyệt Lâm, cả hai đều sững sờ tại chỗ.
Chu Tống Ngọc nhất thời không hiểu Thẩm Nguyệt Lâm nói vậy là có ý gì. Cái gì mà cái thai bà nghi ngờ lại là cháu ruột của bà?
Đầu bà ong ong như muốn nổ tung.
Thấy Chu Tống Ngọc không quay đầu lại, Thẩm Nguyệt Lâm ôm Thời Anh vào lòng, thẳng thắn hơn nói: “Cô ấy có thai với con…”
“Đủ rồi!” Thời Anh đột nhiên ngắt lời, giãy giụa đẩy hắn ra, ngay cả giọng nói cũng run rẩy: “Anh rốt cuộc muốn làm cái gì?”
Chu Tống Ngọc phát hiện cô có thai còn chưa đủ sao? Tại sao lại phải vạch trần mối quan hệ mờ ám này trước mặt Chu Tống Ngọc? Anh không biết xấu hổ, nhưng cô thì có!
Anh biết rõ Chu Tống Ngọc đối với cô có bao nhiêu bất mãn, tôn nghiêm của cô, cứ như vậy không đáng giá nhắc tới sao…
Trên mặt Thời Anh đã không còn một chút huyết sắc nào, từ khi bị phát hiện mang thai cho đến bây giờ, cô luôn chìm trong trạng thái thấp thỏm lo âu đến cực độ, những lời nói không chút dè dặt của Thẩm Nguyệt Lâm giống như chặt đứt cọng cỏ cuối cùng khiến cô choáng váng.
Cô run rẩy một chút, mọi thứ xung quanh trong tầm nhìn của cô bắt đầu mờ đi, tầm nhìn tối sầm lại, cơ thể không thể tự chủ mà ngã sang một bên.
Thẩm Nguyệt Lâm tay mắt lanh lẹ nhanh chóng đỡ lấy thân thể gầy gò của cô, ôm cô vào lòng khi cô ngất đi.
……
Trong phòng bệnh
Sau khi bác sĩ khám xong cô gái bất tỉnh trên giường, ông mới cung kính nói với Thẩm Nguyệt Lâm: “Bệnh nhân hiện đang ở giai đoạn đầu của thai kỳ, tâm trạng thất thường rất lớn, cần phải cẩn thận không để cô ấy bị kích thích quá nhiều, nếu không sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển lành mạnh của thai nhi, trong trường hợp nghiêm trọng, thậm chí có thể dẫn đến sảy thai”.
Thẩm Nguyệt Lâm gật đầu, ánh mắt tĩnh mịch, như đang suy nghĩ điều gì đó.
Sau khi bác sĩ đi ra ngoài, anh ngồi xuống, đắp chăn cho Thời Anh, chăm chú nhìn khuôn mặt đang ngủ của cô. Một lúc lâu sau, anh mới đứng dậy đi đến phòng khách của phòng bệnh.
Bên ngoài Chu Tống Ngọc đã đợi rất lâu, nhìn thấy Thẩm Nguyệt Lâm đi ra, bà cau mày, đi tới đi lui, chỉ vào hắn, tức giận nói: “Con…con có biết mình đang làm cái gì không? Đây là loạn luân a! Con không sợ thân bại danh liệt nếu tin đồn lan truyền ra sao?”
Chu Tống Ngọc tức giận đến mức không nói nên lời, bà ngàn lần không bao giờ nghĩ tới, con trai mình vậy mà lại làm cháu gái mang thai, thậm chí còn to tiếng không biết thẹn mà để cho cô sinh ra.
Điên rồi, hoàn toàn điên rồi, toàn bộ thế giới đều điên rồi.
“Sợ? Có cái gì đáng sợ? Con và cô ấy có cùng quan hệ huyết thống hay không, mẹ cũng không phải là không biết.” Thẩm Nguyệt Lâm chẳng thèm ngó tới. Anh căn bản đã làm rất nhiều chuyện có thể bị thân bại danh liệt đi, không phải chỉ có mình chuyện này.
“Không cùng quan hệ huyết thống liền có thể làm loạn? Làm sao con có thể làm được? Cô ấy từ nhỏ đã được con nuôi dưỡng trong lòng bàn tay, cô ấy tuy không cùng huyết thống nhưng vẫn là con gái của con. Trước đó, con còn khẳng định nó là con ruột của mình trước mặt mọi người, đến lúc chuyện này truyền ra ngoài, con định giải thích thế nào? Con không sợ bị nước bọt nhấn chìm sao?”
“Con nếu có thể cùng mẹ thẳng thắn nói chuyện, tự nhiên có biện pháp đối phó.” Từ đầu đến cuối, hắn căn bản không để ý tới chuyện này. Người đời nói có gì đáng sợ, thế nào là dư luận thế gian, đối với anh không quan trọng. Nếu không phải anh bận tâm đến cảm nhận của Thời Anh thì anh đã trực tiếp cưới cô từ lâu rồi.
Chu Tống Ngọc tức giận nhảy dựng lên: “Con có cái gì biện pháp đối phó? Con có khả năng đem chuyện này giữ kín không một kẽ hở hay không? Hay là con có thể ngăn chặn miệng tất cả mọi người? Ta không hiểu. Trên đời này nhiều phụ nữ như vậy không đủ cho con chọn lựa? Tại sao hết lần này đến lần khác muốn chọn một chỗ khó nhất, con là đầu óc mê muội rồi sao?”
Thẩm Nguyệt Lâm đút hai tay vào túi quần, thản nhiên nói: “Không còn cách nào khác, ai bảo các người toàn ép con chọn những nữ nhân con không hứng thú, vậy nên con mới phải tự mình đưa ra quyết định.”
Trong lời nói của anh có ý gì đó, Chu Tống Ngọc bất tài không khỏi suy nghĩ nhiều mới hiểu được ý của Thẩm Nguyệt Lâm.
Cuối cùng, anh vẫn bất mãn với sự sắp xếp của bà và Thẩm Thừa An khi tác hợp anh cùng Tống Yến mà không hỏi ý kiến ​​của anh.
Mắt thấy không thể ngăn cản được nữa, anh đành bất động thanh sắc bỏ mặc bà đi kiểm chứng chuyện Thời Anh mang thai, tiếp đó nhân cơ hội này thú nhận với bà mối quan hệ thực sự của anh và Thời Anh, cho bà một đòn phủ đầu, từ đó cắt đứt chấp niệm của bà đối với việc gả Tống Yến vào Thẩm gia.
Hơn nữa anh cũng biết rõ, ngay cả khi Chu Tống Ngọc biết mối quan hệ của anh với Thời Anh, bà cũng sẽ che giấu điều đó vì danh tiếng của anh và Thẩm gia.
Bà không chỉ không truyền ra ngoài mà còn không nói cho Thẩm Thừa An biết, bởi vì nếu bà chọc giận Thẩm Thừa An, tài sản thừa kế mà bà mong muốn sẽ giảm đi rất nhiều, thậm chí có thể cái gì cũng không chiếm được.
Anh chính là nắm chắc điểm này nên mới có thể không quan tâm liệu Chu Tống Ngọc có biết hay không.
Cứ như vậy, anh vừa từ chối được cuộc hôn nhân mà anh không thích, lại vừa biểu lộ được người mà mình chân chính muốn.
Thật có thể nói là dụng tâm lương khổ* a. Chỉ sau khi Chu Tống Ngọc suy nghĩ thấu đáo mọi việc, bà mới nhận ra tâm tư của anh sâu kín đến mức nào.
*Dụng tâm lương khổ – 用心良苦 – yòng xīn liáng kǔ (lương: rất, tóm lại là phải dùng nhiều tâm tư trí lực để suy đi tính lại, dự tính mọi việc)
P/S Tâm cơ quá anh nhà ơi

Bình luận (0)

Để lại bình luận