Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

So với sự tức giận của Chu Tống Ngọc, Thẩm Nguyệt Lâm nhìn bình tĩnh hơn nhiều. Anh nhàn nhã ngồi trên ghế sô pha, rót cho mình một tách trà, nhấp một ngụm, không nhanh không chậm nói: “Không phải lúc nào mẹ cũng bận tâm đến việc cô ấy không phải cháu ruột sao? Bây giờ cô ấy sắp sinh cho mẹ một đứa cháu trai, nói một cách hợp lý mẹ nên vui mừng mới phải, dù sao thì mẹ cũng có thể lấy được nhiều tài sản của lão gia tử hơn mà, phải không?”
Miệng Thẩm Nguyệt Lâm từ trước đến nay luôn có thể làm người ta tức chết mà không cần hành động. Đến lúc này, anh vẫn không quên chế giễu Chu Tống Ngọc một phen bởi vì vấn đề huyết thống mà một mực không chào đón Thời Anh.
Nói một hồi, Thẩm Nguyệt Lâm ngay cả những lời này cũng có thể nói ra. Chu Tống Ngọc tuy đã già nhưng sức khỏe vẫn tốt, không bị cao huyết áp hay bệnh tim. Nếu không, đoán chừng sẽ bị Thẩm Nguyệt Lâm làm cho tức đến ngất xỉu tại chỗ.
“Con!! Con! Con quả thực là hết thuốc chữa!” Chu Tống Ngọc chỉ vào anh, tay run run, hận không thể tát anh hai cái.
Đúng là bà muốn có cháu trai, nhưng cũng đâu đến nỗi muốn cháu gái và con trai mình sinh ra đứa cháu này đâu? Giống như nói cái gi? Vô cùng hoang đường.
Còn về phần tài sản, một khi Thẩm Thừa An phát hiện, không đuổi hai mẹ con bọn họ ra khỏi nhà đã là tốt lắm rồi, chứ đừng nói đến phân chia tài sản.
“Yên tâm, chuyện của ông già con sẽ lo, mẹ cứ việc ôm cháu trai là được.” Thẩm Nguyệt Lâm biết bà lo lắng cái gì, bà không phải sợ chuyện này sẽ truyền đến tai Thẩm Thừa An, đến khi đó gây bất lợi hơn cho việc phân phối tài sản hay sao?
Thực ra, bà không cần phải lo lắng về vấn đề tài sản. Kinh nghiệm mấy năm của anh ở Mỹ cũng không phải là vô ích. Nhược điểm của ông già anh nắm rõ trong lòng bàn tay, chỉ cần anh muốn, tùy tiện điều khiển một chút sửa đổi di chúc căn bản không phải là chuyện khó.
Nếu thực sự phải tranh đấu với những người nhà họ Thẩm kia, anh cũng chưa chắc đến mức rơi xuống thế hạ phong.
Chỉ là, anh không cần thiết phải làm như vậy.
Mặc dù nhìn bên ngoài, anh dường như có mối quan hệ cạnh tranh với Thẩm Bá Lượng và Thẩm Vận, nhưng xét đến cùng cũng không có mối thâm thù lớn hận nào.
Mỗi người trong Thẩm gia ai cũng biết rõ bọn họ đều là người cùng hội cùng thuyền, tốt nhất là nên sống hòa thuận, đôi bên cùng có lợi. Hơn nữa, hai người họ cũng không phải là người hay gây rối. Có khi sẽ không đem chuyện này làm đến tuyệt tình.
“Hừ, cô ta thật sự có thể sinh con ra thì hẵng nói.” Hiện tại sự tình đã đến nước này, Chu Tống Ngọc có tức giận hay mắng mỏ cũng không giúp được gì.
Bà chỉ hối hận vì đã đồng ý để Thẩm Nguyệt Lâm đem Thời Anh nuôi dưỡng dưới tên của mình, không chút hoài nghi cho phép bọn chúng sống chung với nhau nhiều năm như vậy.
Con gái lớn tránh mặt cha mình*, Thời Anh, cô gái này từ nhỏ vốn đã xinh đẹp, lớn lên lại mang vẻ mặt hồ ly hại người, ai biết giữa hai người họ quan hệ từ khi nào đã bắt đầu trở nên bất thường.
*Nguyên văn câu gốc: 女大避父: Nữ lớn tránh cha (Tục ngữ)
Bây giờ nghĩ lại thấy thật buồn cười. Những dấu vết mà bà nhìn thấy trên cổ Thời Anh ngày hôm đó hại bà nghĩ rằng Thời Anh đang đùa giỡn với một tiểu tử lêu lổng nào đó.
Bây giờ cuối cùng cũng biết thủ phạm.
Chu Tống Ngọc lẽ ra nên nghĩ đến điều này từ sớm. Từ khi còn nhỏ, Thẩm Nguyệt Lâm đã quản giáo nghiêm khắc Thời Anh, hận không thể trói buộc bên cạnh mọi lúc mọi nơi, làm sao có thể có người ở dưới mí mắt hắn có cơ hội gây rối với Thời Anh.
Nghĩ lại trên đời này, cũng chỉ có hắn mới có thể làm ra chuyện khốn nạn như vậy với Thời Anh.
Chỉ là Chu Tống Ngọc cảm thấy Thẩm Nguyệt Lâm quá lạc quan, cô gái Thời Anh này, trong mắt không có chút tình cảm nào với hắn. Giữa hai người vừa nhìn đã biết là Thẩm Nguyệt Lâm ép buộc cô.
Nghĩ đến việc bà vừa kéo Thời Anh đi phá thai, cô thậm chí còn không phản kháng chút nào, rõ ràng là không muốn giữ lại đứa bé.
Đoán chừngThẩm Nguyệt Lâm có lẽ cũng biết, muốn cho Thời Anh thành thật sinh ra đứa con chỉ sợ không phải là chuyện dễ dàng.
“Con sẽ để mắt kỹ tới cô ấy, chuyện này mẹ không cần lo lắng.” Thẩm Nguyệt Lâm chậm rãi nói.
Chu Tống Ngọc xua tay, vẻ mặt bất đắc dĩ: “Được rồi được rồi, dù sao ta cũng không quản được anh, anh thích làm gì thì làm, cho dù anh có giấu cô ta ở bên cạnh cả đời cũng tùy anh…”
Bànhắc chiếc túi nhỏ lên tay, một khắc cũng không muốn ở lại nữa, xoay người chuẩn bị rời đi.
Vừa tới cửa ra vào, bà liền nghe thấy giọng nói bình tĩnh của Thẩm Nguyệt Lâm từ phía sau: “Đúng rồi, Tống Yến bên kia, con phải phiền mẹ giải thích sớm cho cô ấy một chút, tránh làm chậm trễ người ta. Mẹ cũng biết đấy, Anh Anh bây giờ cần có người ở bên chăm sóc, con sẽ không thể rời xa cô ấy trong một khoảng thời gian.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận