Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời Anh tắm rửa gần bốn mươi phút mới đi ra, Thẩm Nguyệt Lâm nằm nghiêng trên giường, ngẩng đầu nhìn cô ngồi trước bàn trang điểm bôi kem dưỡng da thêm nửa tiếng nữa.
Cô gái này đúng thật là, vẫn là hôm nay không được giày vò cô một trận, nếu là trước kia, đâu còn sức lực để làm những việc như vậy.
Thời Anh kì kèo nửa ngày, cuối cùng cũng chịu lên giường đi ngủ, vừa vén chăn lên, liền bị người đàn ông bên cạnh kéo qua ôm chặt trong lồng ngực ấm nóng.
Sau lưng, thân hình nóng rực của người đàn ông áp sát vào cô, khí tức xâm lược nháy mắt bao phủ toàn bộ Thời Anh.
Thời Anh đang mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa, chất vải lụa vừa vặn với thân hình thanh tú và lả lướt của cô. Bàn tay người đàn ông khéo léo thò vào từ gấu váy, nắm lấy bộ ngực nhỏ nhắn và mềm mại trên ngực cô.
Thời Anh giật mình, cho là hắn lại muốn tới. Cô vô thức muốn vùng ra, không vui nhắc nhở: “Tôi buồn ngủ.”
“Ngoan, đừng cử động… để anh ôm em.” Thẩm Nguyệt Lâm trầm giọng dỗ dành, giọng nói cực kỳ ôn nhu, đồng thời xoa bóp ngực cô bằng bàn tay to lớn của mình.
Thời Anh gần đây gầy đi rất nhiều, ngay cả hai con thỏ nhỏ kia cũng nhẹ đi không ít.

Thời Anh câm lặng không nói nên lời, đây mà gọi là ôm sao? Tay hắn đều đã duỗi đi đến nơi nào rồi?
Thẩm Nguyệt Lâm nói: “Nếu cảm thấy ở đây nhàm chán, baba sẽ để cô bạn thân Bùi Dương Dương của con đến đây chơi nhiều hơn.” Gầy thành bộ dạng này thực không phải là chuyện tốt, hôm nay Bùi Dương Dương tới, bảo mẫu liền báo cáo khẩu vị cô đã khá hơn rất nhiều
Trong mắt Thời Anh lóe lên một tia sáng: “Thật sao?” Nhưng giây tiếp theo, cô tựa hồ nhớ ra điều gì, ánh sáng trong mắt cô lại mờ đi.
Thẩm Nguyệt Lâm nhận ra sự thất vọng của cô, hỏi: “Sao vậy?”
“Cô ấy sắp đi du lịch Hokkaido cùng Hạ Lương. Đoán chừng chắc chắn sẽ không thể về trước Tết Nguyên đán.” Thời Anh nhàn nhạt trả lời, coi như lần này Thẩm Nguyệt Lâm thấu tình đạt lý, Bùi Dương Dương cũng không có thời gian đến đây cùng cô.
Thẩm Nguyệt Lâm cảm thấy khó hiểu, trong ấn tượng của anh, Bùi Dương Dương sẽ không để Thời Anh một mình. “Các em không phải là chị em tốt sao?”
Thời Anh kiên nhẫn nói: “Cô ấy cũng có cuộc sống của riêng mình, không phải ai cũng phải xoay quanh tôi.”
Kỳ thực, có đôi lúc cô rất ghen tị với Bùi Dương Dương, cô ấy có cha mẹ yêu thương, sáng suốt, có bạn trai đẹp trai cưng chiều, sống một cuộc sống vô câu vô thúc, tự do tự tại.
Cô cũng là con gái của một gia đình giàu có, so với cô ấy, cô suốt ngày bị nhốt trong cái lồng này, không thể tự do trong mọi chuyện, làm gì cũng bị kiểm soát.
“Hokkaido…Anh nhớ chúng ta đã từng đến đó trước đây.” Thẩm Nguyệt Lâm vén một sợi tóc của cô, xoắn nó quanh ngón tay chơi đùa.
Suy nghĩ của anh tựa hồ quay trở lại nhiều năm trước, khi Thời Anh mới 9 tuổi, cũng đang trong kỳ nghỉ đông, cô bé đang đòi đi đến nơi đẹp nhất để ngắm tuyết.
Vào một ngày âm 20 độ, anh cùng cô đi dạo trên con đường mòn trong rừng của Elf Terrace, họ cùng nhau ngắm nhìn khung cảnh màn đêm rực rỡ và biển xanh sâu thẳm bên núi Hanguan…
Anh vẫn nhớ rõ, khi ấy cô được bao bọc trong một chiếc áo dễ thương, cả người hóa thành con gấu nhỏ. Trước cổng thị trấn tuyết đọng thật dày, chiếc mũi nhỏ của cô đỏ bừng vì lạnh giữa những bông tuyết bay trên bầu trời, cô ngây thơ đắp một người tuyết đáng yêu làm quà năm mới cho anh. Cô quàng khăn và đội mũ lên người tuyết.
Cô nói: “Nếu người tuyết không tan thì tốt quá.”
Thẩm Nguyệt Lâm: “Sao con lại hy vọng nó không tan?”
“Bởi vì đây là quà cho ba, nếu nó tan thì sẽ không thể làm bạn cùng baba nữa.”
“Trong mắt baba, con chính là món quà tuyệt vời nhất.”
“Vậy thì con sẽ mãi mãi ở bên cạnh baba.”
Trong băng tuyết, tất cả cây cối nhà cửa đều phủ đầy một làn áo bạc, cả thế giới mất đi nhiệt độ cùng màu sắc. Chỉ có cô tươi sống như một ngọn lửa ấm áp, giữa bầu trời mùa đông lạnh giá và đầy gió, nở hoa rực rỡ.
Ánh mắt Thẩm Nguyệt Lâm dần dần trở nên thâm thúy, cô từng nói sẽ luôn ở bên cạnh anh.
Đáng tiếc những lời hứa ngây thơ của trẻ con luôn dễ dàng bị thời gian cuốn trôi, e rằng ngay cả chính cô, cũng không thể nhớ được gì.
P/S Sao mà thơ mà đẹp như vậy ạ. AD cũng muốn ngắm tuyết, cầu 2 hai anh chị mãi mãi bên nhau!!!

Bình luận (0)

Để lại bình luận