Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một nhân viên bước vào, cúi xuống nói gì đó vào tai A Lương.
Nghe xong, A Lương ngước mắt, có chút tiếc nuối nói với Thời Anh: “Xem ra hôm nay chúng ta chỉ có thể nói chuyện tới đây. Nếu không đi ra, hai người bên ngoài chỉ sợ chuẩn bị xông vào.”
Thời Anh đưa mắt nhìn thời gian trên điện thoại di động, đúng là đã tốn kha khá thời gian ở tiệm sách này, với những bài học rút ra từ lần chạy trốn trước kia của cô, bây giờ những người vệ sĩ này một khắc cũng không dám lơ là dời mắt.
Nếu là thật tiến vào, phát hiện cô tại đây đang trò chuyện với một người đàn ông xa lạ, quay đầu báo cáo với Thẩm Nguyệt Lâm, sợ là sau này cơ hội ra ngoài sẽ càng trở nên mỏng manh.
Thời Anh không dám trì hoãn, đành phải nhanh chóng đứng dậy, nhưng vẫn do dự hỏi: “Lần sau thì sao? Tôi làm sao để liên lạc với anh?”
ALương đưa điện thoại di động cho cô, nói: “ Dùng cái này đi, tôi sẽ tìm thời gian đưa mẹ cô tới, đến lúc đó chúng ta hẹn thời gian gặp mặt.”
Thời Anh cầm lấy, vừa định mở miệng
A Lương lại giống như nhìn thấu sự lo lắng của cô, nói tiếp: “Đừng lo lắng, chiếc điện thoại này được trang bị hệ thống cài đặt mã hóa, cô sau khi quay về liền giấu nó cho kỹ. Chỉ cần không bị ai phát hiện số liệu lớn bên trong, tin tức cùng thông tin vị trí của cô sẽ không bị giám sát.”
Thời Anh nghe được lời này, mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Người này dường như hiểu rõ về Thẩm Nguyệt Lâm còn hơn cả cô.
Cô nhìn chiếc điện thoại di động trong lòng bàn tay, đó là một mẫu màn hình gập, nhỏ và nhẹ, quả thực dễ giấu hơn những mẫu phổ thông.
Mặc dù người này đầy vẻ bí ẩn và kỳ quái, nhưng cùng hắn trò chuyện đã lâu như vậy, khiến Thời Anh nhất thời không nỡ từ chối.
Trong lòng cân nhắc ưu khuyết, thực sự không còn cách nào khác tốt hơn nên cô tạm thời chỉ có thể tin tưởng anh.
Sau khi rời khỏi hiệu sách, Thời Anh không về nhà ngay mà đến thẩm mỹ viện làm mặt trong vài giờ. Mãi đến khi màn đêm buông xuống, Thẩm Nguyệt Lâm gọi điện, Thời Anh mới chậm rãi lên xe, tài xế đưa cô về nhà.
Trên đường trở về, Thời Anh tâm tình phức tạp, trong đầu cố gắng gạt đi lời nói của A Lương cũng không thể được.
Nghĩ đến hồi trước mỗi lần cô nhắc đến cha mẹ ruột của mình trước mặt Thẩm Nguyệt Lâm, Thẩm Nguyệt Lâm đều tỏ ra không vui, thậm chí còn nhiều lần cố gắng ngăn cản cô điều tra thân thế.
Nếu sự thật đúng như lời A Lương nói, vậy sau này cô phải xử lý như thế nào?
Những câu trả lời này, đoán chừng chỉ có thể biết được sau khi gặp mẹ ruột Diệp Thư Quỳnh.
Cô tính toán, còn nửa tháng nữa mới đến Tết Nguyên đán, một tuần nữa Thịnh Hoành gần như sẽ được nghỉ phép hàng năm, đến lúc đó Thẩm Nguyệt Lâm có lẽ sẽ không còn bận rộn như vậy.
Cô phải hẹn A Lương sớm hơn, bằng không khi Thẩm Nguyệt Lâm rảnh rỗi, anh sẽ chỉ dành toàn bộ thời gian cùng tinh lực ở bên cô, đến khi đó muốn gặp Diệp Thư Quỳnh, sợ là so với bây giờ khó hơn gấp trăm lần.
Thời Anh sau khi về đến nhà liền lên lầu, người làm biết cô đã ăn tối ở ngoài nên cũng không lên làm phiền.
Cô cầm lấy chiếc điện thoại di động do A Lương đưa cho, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng quyết định cất vào túi xách, gọi là nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.
Nếu giấu ở những nơi khác, người làm có thể phát hiện ra trong khi dọn dẹp, chỉ có đồ trang sức và túi xách của cô là không dễ dàng chạm vào, mà ngay cả bản thân Thẩm Nguyệt Lâm, bình thường cũng sẽ không mấy quan tâm đến túi xách.
Hơn nữa đặt trong túi xách cũng sẽ không lâm vào thế bị động, coi như đến lúc đó bị phát hiện cũng có thể nói là tiện tay mua.
Trước khi giấu đi, Thời Anh mở ra kiểm tra điện thoại, trong điện thoại chỉ có một số phần mềm cơ bản đi kèm, trong danh bạ cũng chỉ có một số trống tên, chắc chắn là của A Lương.
Cô dứt khoát xóa liên lạc duy nhất trong điện thoại, cố gắng ghi nhớ trong đầu là được rồi. Càng có nhiều dấu vết ngược lại càng dễ bị lộ.
Để xác minh tính năng mã hóa của chiếc điện thoại di động mà A Lương đề cập, Thời Anh đã tải xuống weibo, đăng ký một tài khoản bằng số đi kèm với chiếc điện thoại di động đó, nghĩ tới nửa ngày về nội dung, cuối cùng đăng một số bài đăng mang theo cảm xúc cá nhân: “Thẩm Nguyệt Lâm lớn phối đản!” “Thẩm Nguyệt Lâm là một cái đầu heo!” đầy đủ chủng loại lời lẽ trên weibo.
Sau đó Thời Anh lại cho điện thoại di động của mình gọi mấy cuộc điện thoại, rồi xóa lịch sử ghi chép trò chuyện.
Nếu Thẩm Nguyệt Lâm không phát hiện điều gì bất thường trong khoảng thời gian này, đoán chừng có thể sử dụng bình thường.
Thời điểm tắm xong thì đã hơn 9 giờ tối, trong đầu cô có quá nhiều chuyện, lúc ra khỏi phòng tắm lau tóc, cô có chút mất tập trung.
Nhìn thấy Thẩm Nguyệt Lâm xuất hiện trong phòng ngủ, cô sợ hãi đến toàn thân run rẩy.
Nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi của cô, Thẩm Nguyệt Lâm khẽ cau mày, cảm thấy có chút kỳ lạ, cô gái này từ khi nào lại trở nên rụt rè như vậy.
“Anh… Vì sao hôm nay anh về sớm như vậy?” Thời Anh cũng nhận ra mình hơi thất thường, vội vàng chỉnh đốn biểu tình, trước tiên mở miệng hỏi.
Trụ sở của Thịnh Hoành cách quận Tây vẫn xa một chút. những ngày này anh đi tới đi lui giữa hai địa điểm bôn ba không ngừng, coi như trở về cũng liền đã khuya, khiến Thời Anh cũng cảm thấy phiền phức. Tất nhiên, cuối năm bận công việc, chẳng bằng ở lại Cẩm Nguyên, hà tất phải chạy tới chạy lui.
Thẩm Nguyệt Lâm tự nhiên đi đến bên cạnh, cầm khăn lên nhẹ nhàng lau tóc cho cô. “Ở công ty không có chuyện gì nên anh về sớm.”
Thân thể anh rất gần với cô, gần như ở ngay phía sau, bàn tay to lớn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc, động tác nhẹ nhàng thoải mái.
Cơ thể Thời Anh trở nên cứng ngắc, sự đụng chạm của anh khiến cô bất giác phản kháng.
Sợ anh đem lòng sinh nghi, đến cùng vẫn là đè nén khó chịu, mặc kệ anh sấy tóc cho mình.
Ánh mắt Thẩm Nguyệt Lâm rơi vào mấy cuốn bách khoa toàn thư về thai kỳ trên bàn đầu giường, thản nhiên hỏi: “Hôm nay em đi tiệm sách?”
Tim Thời Anh thắt lại, không biết có phải chỉ là tùy ý hỏi hay không.
“Ừ.” Cô gái trả lời nhẹ nhàng, không có chút cảm xúc nào.
Thời Anh mang thai đã lâu như vậy, bình thường luôn dựa vào bảo mẫu cùng anh nhắc nhở những vấn đề cần chú ý khi mang thai. Hôm nay ngược lại hiếm khi thấy cô nghiêm túc để tâm, vậy mà đi tới hiệu sách mua những cuốn sách này.
Anh cầm một cuốn sách lên lật giở vài lần, trên môi nở nụ cười nhàn nhạt, nghĩ rằng cô đột nhiên suy nghĩ thông suốt, liền tâm tình đều vui vẻ.

Thẩm Nguyệt Lâm ngồi ở bên giường, nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Thời Anh, thuận thể để cô ngồi lên đùi mình, anh đặt bàn tay to lớn của mình lên bụng cô, nhỏ giọng nói: “Ngày mai anh sẽ đưa em đi khám thai.”
Thẩm Nguyệt Lâm đối với đứa trẻ còn chưa chào đời này có thể nói là bảo bối đến cực điểm, chỉ mới được hơn hai tháng tuổi, cô liền không được phép ăn ít hơn các loại thực phẩm bổ sung đắt tiền, chưa kể các cuộc kiểm tra khác nhau, chỉ sợ sự phát triển của đứa trẻ xảy ra sơ suất.
Hơi thở nóng hổi của anh phả vào cổ cô, Thời Anh cảm thấy toàn thân đều nổi da gà, bên tai đột nhiên nóng bừng.
“Ngày mai… Anh không phải đến công ty sao?” Thời Anh băn khoăn không biết dạo này anh bận quá có thể tìm được thời gian để đưa cô đến bệnh viện không.
Thẩm Nguyệt Lâm mổ nhẹ vào cổ cô gái, dùng giọng nói trầm thấp nỉ non, vô hạn yêu thương cùng luyến tiếc: “Việc của em quan trọng hơn.”
Trong phòng yên tĩnh thoải mái, Thời Anh để anh tùy ý ôm cô, rũ xuống mi mắt, trầm lặng không nói gì, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
Thẩm Nguyệt Lâm bây giờ, dịu dàng và ân cần, chiều chuộng và chu đáo
Phảng phất như thể đó chỉ là điều bình thường nhất trên thế giới, một người cha bình thường nhất đang mong chờ đứa của mình chào đời. Nhìn Thẩm Nguyệt Lâm như vậy, cô thực sự không có cách nào đem anh cùng người đàn ông mà A Lương cho là tàn nhẫn máu lạnh coi mạng người như cỏ rác kia liên hệ tới…
(Tác giả có lời muốn nói: Không biết cái này có tính hay không, đếm thêm cập nhật, số lượng sưu tập lên xuống, lòng ta như tàu lượn siêu tốc. Ngược lại từ khi chương lớn “béo” đăng lên, ta sẽ không chia thành hai chương phát.)

Bình luận (0)

Để lại bình luận