Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mấy ngày tiếp theo trôi qua, mọi việc vẫn diễn ra bình thường.
Thời Anh lúc này mới cảm thấy yên lòng lại, ban ngày, cô thừa dịp trong biệt thự không có ai, liền lấy điện thoại di động trong túi ra, gửi tin nhắn cho A Lương theo số cô đã nhớ.
【Anh có ở đây không? 】
Cô hồi hộp chờ đợi phản hồi, ngay cả lòng bàn tay cũng nhanh thấm đổ mồ hôi.
【Cô Thời, cô đã quyết định thời gian chưa? 】 Khoảng ba phút trôi qua, đầu bên kia mới trả lời.
【Ngày mốt, ngày mốt có thể chứ? Anh quyết định địa điểm, nhưng không được quá xa Quận Tây. 】
【Đương nhiên có thể, vậy đến quán trà Quan Nguyệt ở khu phố cũ, ba giờ chiều, không gặp không về. 】
Sau khi hẹn thời gian và địa điểm, Thời Anh xóa từng tin nhắn một, cẩn thận đặt điện thoại về vị trí ban đầu.
Bướctiếp theo chính là chờ đợi.
Sở dĩ cô chọn ngày mốt là vì ngày mốt là ngày họp mặt thường niên của Thịnh Hoành.
Với tư cách là chủ tịch, Thẩm Nguyệt Lâm nhất định sẽ không vắng mặt. Ba giờ chiều là lúc cuộc họp thường niên bắt đầu, dù có thế nào đi nữa, anh cũng sẽ không thể đoái hoài được cô bên này.
Trời đang vào mùa đông, mấy ngày nay nhiệt độ giảm mạnh, bên ngoài gió lạnh thổi tới, ngay cả Thời Anh cũng không muốn ra ngoài.
Vào ban đêm, bầu trời đã nổi lên bông tuyết.
Sáng sớm hôm sau, Thời Anh tỉnh dậy, nhìn khung cảnh phủ bạc bên ngoài cửa sổ kính sát đất to lớn, trong lòng có chút lo lắng.
Nhiệt độ trên núi đã lạnh hơn bên ngoài nhiều rồi, nếu ngày mai cô muốn ra ngoài thì có vẻ không hợp lý lắm.
Khi Thẩm Nguyệt Lâm ra khỏi phòng thay đồ, thứ anh nhìn thấy là Thời Anh đang đứng trước cửa sổ kính sát đất nhìn cảnh tuyết rơi bên ngoài đình viện, ngắm đến ngẩn người.
Cô dáng người mảnh khảnh, mặc một chiếc váy ngủ rộng rãi, đôi bắp chân trắng nõn lộ ra ở gấu váy, cũng không ngại lạnh, đôi mắt không tiêu cự, không nhúc nhích, dường như có tâm sự.
Lông mày người đàn ông hơi động, đôi chân dài thẳng tắp đi về phía cô, vòng tay ôm lấy bờ vai gầy gò của cô, hỏi: “Em đang suy nghĩ gì vậy?”
Thời Anh phục hồi tinh thần lại, có chút u sầu trả lời: “ Đã lâu không thấy, tuyết rơi dày như vậy…”
Thẩm Nguyệt Lâm nhìn theo tầm mắt của cô, nhìn ra ngoài khu vực trắng xóa rộng lớn. Vị trí ở đây vô cùng tốt, không chỉ có khung cảnh tuyết rơi trang nhã trong sân, liền nơi xa trên dưới trời cao sơn thủy tuyết rơi nhẹ nhàng cũng thu hết đáy mắt
“Muốn ra ngoài chơi tuyết sao? Anh nhớ hồi nhỏ em rất thích tuyết.”
Thời Anh có thể nghe được trong giọng nói của anh có chút mong đợi.
Kỳ thực, sở thích của một người sẽ dần thay đổi, đã nhiều năm như vậy, cô đã không còn là cô bé ngây thơ như trước nữa. Cô dường như không có cảm giác gì khác về tuyết ngoại trừ việc cảm thấy có chút hơi lạnh.
Chỉ có Thẩm Nguyệt Lâm dường như đang mắc kẹt trong ký ức quá khứ.
Thời Anh đứng ở chỗ này suy nghĩ ngày mai đi ra ngoài.
Nhìn anh tựa hồ đang hiểu lầm rằng cô đang hoài niệm về quá khứ, Thời Anh đáy lòng linh quang chợt hiện, nếu đã như vậy, vì ngày mai xuất hành, cô cũng có thể giả làm cô bé ngày xưa làm anh vui lòng.
Thời Anh gật đầu, nhìn anh bằng đôi mắt đẹp sáng ngời như sao.
Vào một ngày đông lạnh giá như vậy, Thẩm Nguyệt Lâm chính là thân mình chỉ cần mặc một chiếc áo khoác màu xám liền đủ, còn đối với cô – một người phụ nữ đang mang thai muốn đi ra ngoài, Thẩm Nguyệt Lâm cũng là không dám qua loa, anh mặc cho cô ba tầng áo trong áo ngoài, đội mũ, mang khăn quàng cổ, đeo găng tay, che phủ cực kì chặt chẽ chỉ sợ cô sẽ bị đông cứng.
Trong sân trồng một gốc cây dị mộc miên* hàng trăm năm tuổi, mùa đông chính là tiết nở hoa, tán cây khổng lồ, hoa nở tươi tốt đến cực điểm, tuyết trắng đọng ở đầu cành, khắp cây hồng nhạt, tại một mảnh đất trời trắng xóa ánh bạc vô cùng bắt mắt lãng mạn, đẹp không sao tả xiết.
*异木棉: Dị mộc miên: Cây gạo
美丽异木棉怎么繁殖?(附病虫害防治栽培技术)-农技学堂- 惠农网
Thẩm Nguyệt Lâm thay cô cầm dù, sóng bước cùng cô đi trên con đường phủ đầy tuyết trong sân, từng bước một phát ra tiếng sào sạt.
Thời Anh lại bước nhanh hơn, cố ý cùng anh kéo dài khoảng cách, ngay tại chỗ hốt lên một nắm tuyết ném về phía Thẩm Nguyệt Lâm.
Thẩm Nguyệt Lâm không cần tốn nhiều sức đưa tay ra đỡ, quả cầu tuyết đập vào tay áo anh, bắn tung tóe rồi tiêu tan trong không khí, anh vỗ nhẹ vào cánh tay, nhìn thấy sự vui đùa của cô, không nhịn được nhắc nhở: “ Cẩn thận một chút, trên mặt đất trơn trượt.”
Nghĩ đến việc cô vẫn đang mang thai, Thẩm Nguyệt Lâm không dám đuổi theo, chỉ có thể để cô đơn phương tấn công.
Một thoáng không để ý, một quả cầu tuyết khác lại đập tới, không nghiêng không lệch đáp vào giữa mặt, lập tức bông tuyết vỡ ra bốn phía, anh sờ lên đám xỉ tuyết trên má, ngước mắt nhìn cô gái đang nở nụ cười tràn đầy như ý cách đó không xa, giả vờ tức giận: “Em chờ đó cho anh.”
Thời Anh biết anh có chỗ lo lắng sẽ không đánh trả, liền to gan hơn cúi xuống làm một quả cầu tuyết khổng lồ.
Suy nghĩ đến cảnh mình trực tiếp ném tuyết vào người anh đến choáng đầu hoa mắt, Thời Anh trong lòng không khỏi cảm thấy khoái chí.
Cô một bụng nghĩ xấu, hoàn toàn không ngờ tới Thẩm Nguyệt Lâm chẳng biết từ lúc nào đã đứng ở phía sau thân cây, người đàn ông che dù, một cước hung ác đá vào bên dưới cây dị mộc miên phủ đầy tuyết.
Trong phút chốc, tuyết dày trên đầu bay lả tả, nhanh chóng rơi xuống.
Thời Anh không có phòng bị, liền bị tầng tầng lớp lớp nồng đậm tuyết sương bao phủ lấy, một thân dính tuyết đầy người.
Quay đầu một hồi ý lạnh đánh tới, cô gái bị dội gần như biến thành người tuyết, hét lên dậm chân như một con thú nhỏ, lắc lắc đầu giũ bỏ lớp tuyết trên người, nghiến răng nghiến lợi: “Thẩm Nguyệt Lâm!! Anh không nói lí lẽ, vậy mà lại đánh lén!”
Cô đội mũ gấu màu nâu, đôi tai gấu lông xù dường như dựng đứng lên, Thẩm Nguyệt Lâm không khỏi bật cười.
Sợ cô bị cảm lạnh, Thẩm Nguyệt Lâm cầm ô đi về phía cô, vỗ nhẹ những hạt tuyết còn sót lại trên người Thời Anh “Ai bảo em khiêu khích anh?”
So với hắn, tiểu cô nương còn non lắm.
Thẩm Nguyệt Lâm nhìn quả cầu tuyết tròn vo dưới chân Thời Anh, hỏi: “Xây người tuyết à?”
Thời Anh phớt lờ anh, tiếp tục lăn quả cầu tuyết càng lúc càng lớn, cô còn lâu mới nói cho anh biết, quả cầu tuyết lớn như vậy vốn là chuẩn bị dùng để đánh anh đâu.
Nếu không phải là cô không thể nhấc nổi…
Tiểu cô nương mệt mỏi thở hổn hển sau khi làm việc được một lúc, dựa vào cục vàng trong bụng, sai xử Thẩm Nguyệt Lâm lấy cọ vẽ và điện thoại di động từ trong nhà ra để chụp ảnh.
Khung cảnh dường như dần dần trùng điệp với ký ức mười năm trước. Cô quàng khăn và đội mũ cho người tuyết, thậm chí còn vẽ cho nó màu má hồng dễ thương.
Cô gái phủi tay, hài lòng chiêm ngưỡng kiệt tác của mình.
Vẫn những con người ấy, vẫn khung cảnh đó, giống như hết thảy đều không có gì thay đổi…
Những bông tuyết bay phấp phới khắp bầu trời, nhảy múa xoay vòng, nối tiếp nhau một mảnh lại một phiến, nhẹ nhàng rơi xuống tóc vai cô gái, bình yên và xinh đẹp.
Lá cây khô héo, vạn vật chìm vào im lặng ngủ đông, chỉ còn dị mộc miên nở rộ màu hồng cùng những sợi tơ tình vô danh sinh trưởng trong ba ngàn hạt bụi mọc bừa bãi.
Chiếc ô đen trong tay rơi xuống đất, người đàn ông sải bước lại gần, đưa tay ôm lấy eo người trước mặt.
Thời Anh được ôm vào lòng, ngước mắt lên, nhìn vào đôi mắt đen như vực sâu của anh, nơi chỉ phản chiếu bóng dáng của cô.
Anh cúi đầu hôn nhẹ lên đôi môi mềm mại của cô, bàn tay to lớn của người đàn ông luồn qua mái tóc sau gáy, nụ hôn này không hề mang theo bất luận chút gì dục vọng, không có bá đạo cường thế, chỉ có sự nâng niu quý trọng, chuyên chú mà lưu luyến, dịu dàng mà trọn vẹn, chân thành.
Thế giới bị nhuộm thành một mảnh trắng tĩnh lặng, chỉ có đất trời chứng kiến ​​nụ hôn này.
Không biết đã qua bao lâu, hai người mới tách ra, Thẩm Nguyệt Lâm trán chạm vào trán cô, ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve gò má, đáy mắt lưu chuyển chất chứa tình cảm nóng bỏng.
Có vài bông tuyết trong suốt rơi trên lông mi anh, chỉ một cái chớp mắt liền hòa tan không thấy.
Mọi thứ im lặng như tờ, Thời Anh không nghe thấy đôi môi anh đang nhẹ nhàng đóng mở nói cái gì. Tất cả những gì lọt vào tai cô chỉ có nhịp tim đang đập rộn ràng của ai đó.
(–Baba: Em ấy cho mình đắp người tuyết cùng, trong nội tâm em ấy có mình, em ấy chắc chắn yêu mình, haha
Thời Anh: …Haizz, Đã ở tuổi này rồi còn đầy một não yêu đương, thật là không cứu nổi a)

Bình luận (0)

Để lại bình luận