Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quả nhiên, điều này khiến Thẩm Nguyệt Lâm vô cùng hài lòng, mọi việc cũng trở nên dễ dàng hơn nhiều, kể từ khi cô diễn cảnh trong tuyết cho anh ngày hôm qua, người đàn ông liền nhìn cô với ánh mắt mãnh liệt đến mức gần như biến thành mật ngọt. Bây giờ cô có nói gì, Thẩm Nguyệt Lâm cũng đều gật đầu.
Biết cô muốn đến quán trà xem kịch, Thẩm Nguyệt Lâm hận không thể tự mình chở cô đến đó, dặn đi dặn lại cô nhớ đợi buổi tối cùng nhau đi về.
Bất quá, hạnh phúc nhất chắc chắn là tất cả nhân viên của Thinh Hoành. Một đêm trôi qua, bọn họ liền phát hiện ra tiền thưởng cuối năm vậy mà đã tăng gấp đôi.
Không chỉ có tiền thưởng cuối năm, những người trong tổ công tác còn tiết lộ, tiền thưởng cho mọi hoạt động tại cuộc họp thường niên năm nay đã tăng gấp ba lần, toàn bộ cộng lại đủ cho một nửa số tiền đặt cọc ở các thành phố hạng hai.
Quả là là chủ tịch hội đồng quản trị, cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, cao hứng liền tiêu tiền, giống như một trò đùa.
Các nhân viên không khỏi rơi nước mắt cảm kích, mặc dù làm việc cho một công ty lớn như Thịnh Hoành luôn luôn áp lực, bình thường 996007 thời điểm mắng bọn tư bản đáng ghét, nhưng chỉ cần vàng ròng bạc trắng phúc lợi tới tay, liền dù mùa đông có lạnh đến mấy cũng như một cơn gió xuân ấm áp.
Quán trà Quan Nguyệt.
Đây là một quán trà kiểu Trung Quốc mới mở. Nó giống một nơi găp mặt cao cấp trang nhã hơn là một quán trà.
Mặc dù tọa lạc trong một khu phố cổ cực kì phồn hoa, nhưng nội thất bên trong lại rất sáng sủa cổ phác, yên tĩnh trang nhã, rời xa ồn ào, náo nhiệt bên ngoài, ngược lại trở thành nơi tuyệt vời cho những cuộc gặp gỡ, trò chuyện.
Từ thời điểm Thời Anh bước vào nơi này, cô liền cảm thấy bước chân của mình cũng trở nên nặng nề hơn.
Cô đã mơ ước về điều này hơn mười năm, lần này cuối cùng cũng được gặp lại mẹ ruột.
Không phải là mơ mà là sự thật.
Cô không thể nói được cảm xúc của mình lúc này là gì? Là khẩn trương hay mong chờ?…
Xuyên qua hành lang, đi vào hội trường dọc theo một dãy cầu vòm bằng đá cẩm thạch trắng được chạm khắc. Thời Anh không để vệ sĩ theo mình lên lầu, cô đi đến phòng riêng phía sau tầng hai, đứng ở trước cửa, nâng tay lên rồi lại dừng lại trước cửa, lặng lẽ thở ra một hơi, rốt cục lấy lại dũng khí gõ cửa một cái.
“Mời vào.” Một giọng nói trầm đục từ bên trong truyền đến, Thời Anh nhận ra đó là giọng nói của A Lương.
Đẩy cửa bước vào, trong phòng cổ hương cổ sắc, hương trà hảo hạng ;như có như không quấn quanh chóp mũi
Đây là một căn phòng riêng khá lớn. Một cánh cửa hình mặt trăng rỗng được chạm khắc bằng gỗ lim chia căn phòng thành hai không gian. A Lương đang ngồi trên bàn trà phía sau tấm bình phong, còn một người phụ nữ đang ngồi trên ghế sofa phía trước.
Cô ấy trông hơi hốc hác, khuôn mặt có chút xanh xao ốm yếu, trong mắt tràn ngập thăng trầm của cuộc sống xem lẫn sự nặng nề, đó là một loại thê lương không thể diễn tả được.
Đường nét mặt mũi cùng Thời Anh giống nhau một cách nổi bật.
Thời Anh vốn đang lo lắng nếu mục đích của A Lương không tốt, hoàn toàn có thể tìm một “Diệp Thư Quỳnh” tới đóng vai mẹ ruột của cô.
Nhìn thấy người phụ nữ, tim Thời Anh đập không ngừng, một cảm xúc mãnh liệt dâng lên trong lòng. Hầu như chỉ cần nhìn thoáng qua, Thời Anh đã biết đó là cảm giác gần gũi được nối liền bằng máu thịt. Người phụ nữ trước mặt chính là người mẹ mà cô hằng mong mỏi hơn chục năm qua.
Người phụ nữ sững sờ một lúc khi nhìn thấy cô, sau đó đột nhiên đứng dậy, đưa mắt đảo qua đảo lại trên mặt Thời Anh, sau đó che miệng lại, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt.
“Anh Anh…con chính là Anh Anh sao?” Người phụ nữ bật khóc không thành tiếng, lại mang theo chút thận trọng thăm dò.
Cô gái trước mặt khuôn mặt mỹ lệ, khí chất xuất chúng, vừa nhìn liền biết được nuôi dưỡng bởi một gia đình giàu có, cảm giác chênh lệch này khiến Diệp Thư Quỳnh không dám đến gần cô.
“Đúng vậy, cô ấy là con gái ruột của cô và Trung Hạo.” A Lương lên tiếng nói, đứng dậy khỏi bàn trà, đi đến chỗ hai người.
Cổ họng Thời Anh nghẹn ngào, sống mũi cay cay, đôi mắt hơi ươn ướt, cô từng bước đi về phía Diệp Thư Quỳnh, âm thanh khô khốc mang theo vẻ run rẩy, chậm rãi nói: “Mẹ…”
Thời Anh ôm lấy người phụ nữ gầy như que củi trước mặt, hai người ôm nhau mà khóc.
Thật tốt, cô cuối cùng cũng đã có mẹ
ALương lặng lẽ nhìn hai mẹ con nhận ra nhau, đợi hai người bình tĩnh lại, mới mời họ ngồi xuống, rót hai tách trà xanh đưa tới.
Diệp Thư Quỳnh lau nước mắt, cảm kích nói: “Lương tiên sinh, cảm ơn ngài. Nhờ có ngài mà tôi mới có thể gặp lại con mình.”
Bao năm qua, nỗi đau mất đi người yêu cùng đứa con cũng như sự hành hạ của bệnh tật, gần như ép vỡ cơ thể người phụ nữ này.
A Lương nhẹ nhàng mỉm cười: “Không cần khách khí, việc nên làm.”
“Cô Thẩm, cô không có gì muốn hỏi sao?” Thấy Thời Anh có chút mất tập trung, A Lương nhìn cô hỏi.
Diệp Thư Quỳnh bối rối: “Thẩm?…” Cô đối với họ này gần như đã khắc sâu vào tận tâm khảm, cơ hồ vô thức hỏi ra.
“Trước đây tôi chưa bao giờ nói với cô rằng người nhận nuôi con gái cô chính là là Thẩm Nguyệt Lâm, con trai lớn thứ hai của Thẩm gia, người đã đổ lỗi cho Trung Hạo, hiện là người sáng lập Thịnh Hoành.” A Lương thay Thời Anh giảng giải
Diệp Thư Quỳnh không nói nên lời, đáy mắt tràn đầy trấn kinh, “Anh… anh nói thật sao? Cái này làm sao có thể?”
Thẩm Nguyệt Lâm này, hơn mười mấy năm trôi qua, cô chưa từng quên hắn mới chính là hung thủ thực sự, là người đã hại chết Trung Hạo.
Hiện tại biết được con gái ruột của mình cũng bị hắn bắt đi, Diệp Thư Quỳnh càng không thể tin được.
Sau khi chấn kinh, ánh mắt Diệp Thư Quỳnh nhìn Thời Anh càng thêm phức tạp, khó hiểu.
“Anh Anh…là mẹ có lỗi với con… vậy mà để con lớn lên bên cạnh hắn ta.” Diệp Thư Quỳnh tràn đầy áy náy nói.
Kỳ thực, khi lần đầu tiên nhìn thấy Thời Anh, Diệp Thư Quỳnh đã cảm thấy vui mừng, thậm chí còn cảm thấy, nếu cha mẹ nuôi có thể cho cô một cuộc sống tốt hơn thì cho dù cô không thừa nhận cô là mẹ ruột cũng không thành vấn đề.
Chỉ là ngàn vạn lần không nghĩ tới, người nhận nuôi Thời Anh lại là Thẩm Nguyệt Lâm, người mà cô căm hận đến tận xương tủy, hắn đáng sợ như vậy, làm sao cô có thể yên tâm đề Thời Anh cùng hắn sinh hoạt ở chung một chỗ.
Nhìn thấy thái độ của Diệp Thư Quỳnh, trong lòng Thời Anh như bị vật gì đó nặng nề đè xuống, vô cùng ngột ngạt mà khó chịu.
“Anh ấy… đã làm gì với mẹ?” Thời Anh vẫn kiên trì hỏi. Tuy rằng đã biết những chuyện đó từ miệng A Lương, nhưng mà cô chính là muốn nghe Diệp Thư Quỳnh chính miệng mình xác nhận.
Trong mắt Diệp Thư Quỳnh tràn đầy hận ý: “Để che đậy tội ác giết người của hắn, Thẩm gia đã dùng quyền lực khiến ông bà ngoại con mất chức cảnh sát. Nhiều năm như vậy, một nhà chúng ta vẫn luôn chịu đựng ánh mắt lạ thường của những người xung quanh, bất đắc dĩ chỉ có thể dọn nhà, cũng chính hắn là người đã khiến cha con chết ở nơi đất khách quê người, hài cốt thậm chí còn không còn.”
Diệp Thư Quỳnh nắm tay Thời Anh với đôi mắt ngấn lệ: “Anh Anh, hắn không phải là người tốt…”
“Nhưng anh ấy… cũng đã cứu mẹ không phải sao?” Thời Anh nghiêm mặt nói, cô thậm chí còn không biết tại sao mình lại nói vậy, chỉ là vô thức bật hỏi.
Thời Anh trong lòng rất loạn, cô thừa nhận, Thẩm Nguyệt Lâm là một người hỗn đản, nhưng cho dù anh có tội ác tày trời , cũng là đem cô nuôi lớn thành người, sâu trong nội tâm của cô vẫn là không có cách nào xem anh như kẻ thù mà đối đãi.
Diệp Thư Quỳnh á khẩu không nói nên lời. Cô không ngờ Thời Anh sẽ vì Thẩm Nguyệt Lâm mà giải thích.
Ngay cả A Lương cũng có chút kinh ngạc.
Có lẽ bọn họ đã đánh giá thấp tầm quan trọng của Thẩm Nguyệt Lâm trong lòng Thời Anh. Suy cho cùng, Thời Anh cũng là từ nhỏ lớn lên ở bên cạnh hắn, so với những người thân chưa từng gặp mặt, cho dù có cùng huyết thống, chắc chắn trong thời gian ngắn cũng không có cách nào thích ứng được.
ALương nhịn không được mở miệng nói: “Thẩm tiểu thư, tôi biết những chuyện này mọi người đều khó tiếp nhận ngay, cô có thể từ từ tiêu hóa, nhưng tôi hy vọng cô có thể hiểu được mẹ cô, đã nhiều năm như vậy, bà ấy thực sự tuyệt không dễ dàng gì. “
“Thật xin lỗi, có lẽ tôi không nên nói như vậy.” Thời Anh cảm thấy xấu hổ, gần như lập tức hối hận. Cô không đành lòng nhìn thấy đôi mắt mất đi hy vọng của Diệp Thư Quỳnh.
Là cô quá ích kỷ, không nghĩ đến cảm nhận của Diệp Thư Quỳnh, Thẩm Nguyệt Lâm mặc dù đã cứu mạng bà nhưng cũng đã chính tay tước đi mọi hy vọng trong cuộc đời bà.
Sống trong đau khổ như vậy, kỳ thực chẳng khác nào đã chết.
“Mẹ… mẹ chỉ là đang lo lắng cho con thôi. Thực ra… nếu con không thể tiếp nhận, con cũng không cần phải quan tâm đến ý kiến ​​của mẹ, cuộc đời của con do con làm chủ, cùng Thẩm gia quan hệ thế nào, cũng là do con quyết định.” Diệp Thư Quỳnh nói một cách khó khăn, những lời này khiến cô cảm thấy đau đớn đến mức gần như không thể thở được.
Bà đã tìm được con gái mình, nhưng vì đã hơn chục năm chưa làm tròn trách nhiệm làm mẹ, sợ làm con không vui nên chỉ có thể đẩy con ra xa hơn.
Thật lâu sau, Thời Anh mới nói: “Con chưa bao giờ nghĩ đến việc ở lại với anh ấy, mẹ ơi… mẹ yên tâm, con sẽ rời khỏi Thẩm gia.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận