Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một tuần trước lễ hội mùa xuân, Thẩm Nguyệt Lâm và Thời Anh cùng nhau trở về Cẩm Nguyên. Đương nhiên, đây là Thời Anh đề nghị, cuối năm, nhớ nhà cũng là rất bình thường, Thẩm Nguyệt Lâm biết cô khoảng thời gian này có chút đa sầu đa cảm, liền nghe theo cô.
Mấy ngày nay sau khi trở về Cẩm Nguyên, dì Ngô đã mấy lần nhìn thấy Thời Anh từ thư phòng của Thẩm Nguyệt Lâm đi ra, bà không khỏi cảm thấy kỳ quái. Thời Anh chính là có muốn đọc sách, cũng rất ít khi tìm đến thư phong của Thẩm Nguyệt Lâm, dù sao cô cũng có thư phòng của riêng mình.
Nếu là đi tìm người, ban ngày Thẩm Nguyệt Lâm cũng không có ở bên trong, cô đi vào làm gì?
Thời Anh bị bắt tại chỗ, vẻ mặt hiện lên nét bối rối, bất quá rất nhanh lại khôi phục như thường. Chỉ nói rằng cô đang tìm số trang sức bị thất lạc, cô biết Thẩm Nguyệt Lâm luôn không thích người khác vào phòng làm việc của mình, sợ làm anh tức giận nên đã khẩn cầu dì Ngô đừng nói cho anh biết chuyện đó.
Dì Ngô là người thế nào? Dương nhiên bà biết Thời Anh nói dối, nhưng bà cũng không vạch trần, bà nhìn Thời Anh lớn lên từ nhỏ, ngay cả khi cô có nghịch ngợm, gây rắc rối cũng là bà thay cô bao che không phải một hai lần. Tất nhiên nếu cô hy vọng mình giữ bí mật, dì Ngô cũng sẽ không nhiều lời trước mặt Thẩm Nguyệt Lâm.
Thời Anh trở về phòng, có chút chán nản nằm trên giường, ngơ ngác nhìn trần nhà.
Chẳng lẽ những thứ đó hoàn toàn không có ở Cẩm Nguyên sao? Cô đã tìm kiếm rất nhiều ngày nhưng vẫn không tìm thấy gì cả.
Với tính cách của Thẩm Nguyệt Lâm, đến cùng sẽ giấu ở đâu chứ?
————
Sau khi Thịnh Hoành được nghỉ phép hàng năm, Thẩm Nguyệt Lâm dần dần trở nên nhàn nhã.
Vào cuối tuần, anh đưa Thời Anh đến trung tâm thương mại để mua đồ Tết. Những năm trước đều là dì Ngô chính mình mua những thứ này, nhưng năm nay không rõ lý do vì sao Thẩm Nguyệt Lâm lại quyết định tự mình làm.
Kỳ thực, đồ tết cũng không khác gì những thứ đồ khác, đồ ăn nhẹ, trái cây, hộp quà đã được định chế từ lâu, tết đến xuân về, cũng là lúc họ trở về Thẩm gia chào đón năm mới, nguyên liệu nấu ăn các loại căn bản vốn không cần bọn họ mua, có chăng chỉ cần mua một số đồ trang trí như giấy cắt hoa hay câu đối các loại là được.
Khi đẩy xe trở hàng đi qua khu vực dành cho mẹ và trẻ sơ sinh, Thẩm Nguyệt Lâm dừng lại.
Ban đầu anh vốn đến đây để mua đồ Tết nhưng lại mê mẩn một đống đồ trẻ em, bao gồm quần áo, đồ chơi, bình sữa, núm vú giả…, thấy cái gì liền mua cái đấy.
So với sự nhiệt tình của Thẩm Nguyệt Lâm, Thời Anh đối với những sản phẩm dành cho trẻ em này có vẻ lạnh lùng hơn nhiều.
“Còn chưa đầy ba tháng, không biết là nam hay nữ, anh mua những thứ này có phải là quá sớm rồi không?” Thời Anh khó hiểu hỏi.
Không riêng gì những thứ này, cho đến khi trở về Cẩm Nguyên, cô mới biết rằng nhà trẻ ở nhà cũng đã sớm được chuẩn bị, bao gồm khu đồ chơi, khu học tập, nôi, xe đẩy…thậm chí có cả hai phiên bản dành cho nam và nữ.
Thẩm Nguyệt Lâm cầm một túi tã, cẩn thận xem xét thành phần, không hề ngước mắt lên, không đồng tình nói: “Sớm sao? Chuẩn bị dần là vừa.”
Nhân viên bán hàng ở siêu thị hiếm khi thấy khách hàng hào phóng như vậy, suốt quá trình cười đến tít mắt, mong muốn bán được tất cả các loại sản phẩm dành cho mẹ và bé trong cửa hàng cho Thẩm Nguyệt Lâm.
Anh ngược lại cũng không hề cảm thấy phản cảm, tất cả đều đem gói lại, nếu không phải Thời Anh ngăn cản, thiếu chút nữa liền đồ đôi cha con cũng mua luôn rồi.
Buổi tối về nhà, Thời Anh hiếm khi chủ động phụ giúp việc bếp núc. Khi ở Vịnh Anh Nguyệt buồn chán, cô đã học nấu một vài món ăn bằng cách làm theo công thức.
Chưa kể có ngon hay không, nhưng ít nhất nhìn thấy cô như vậy, Thẩm Nguyệt Lâm cũng là cổ động, ăn xong món cô nấu mà không nói một lời.
Chỉ là sau bữa ăn, anh ôm Thời Anh vào lòng, chơi đùa với đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô, nói: “Đôi tay này của em dùng để vẽ và viết là tốt nhất, không thích hợp lắm vì anh mà nấu cơm.”
Thời Anh tất nhiên nghe ra anh nói vậy là có ý gì, không vui rút tay lại, liếc anh một cái nói: “Ai thèm nấu cơm cho anh? Nếu anh thấy khó ăn, lần sau có thể tự đi mà nấu.”
Thẩm Nguyệt Lâm cười nhẹ một tiếng, cúi người ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng hôn cô, vừa hôn vừa nói nhỏ: “Không cần đợi đến lần sau, em có thể làm ngay bây giờ…”
Thời Anh nghe không hiểu hỏi: “Anh còn chưa no sao? Muốn làm cái gì?…”
Hơi thở nóng hổi của người đàn ông phả vào tai cô, anh cười tà đạo: “No bụng thì nghĩ dâm dục, em không biết sao?”
Hơi thở của anh trở nên gấp gáp, anh vùi đầu vào cổ cô tham lam gặm nhấm, bàn tay to lớn dần dần xuyên qua quần áo, tiến đến ngực cô gái mà xoa nắn.
Không biết hôm nay thế nào, sau bữa tối liền cảm thấy toàn thân nóng rực đến kịch liệt, trông thấy Thời Anh, liền không nhịn được muốn thân cận với cô.
Thẩm Nguyệt Lâmcảm thấy mình hẳn là đã ăn chay quá lâu, rốt cuộc, hắn đã không được ăn thịt kể từ khi cô mang thai.
Hai má Thời Anh cũng nóng lên vì bị anh trêu chọc, cô bất an vặn vẹo cơ thể, vật cứng dưới mông ép chặt vào cô ngạnh đến khó chịu.
Tuy nhiên, Thẩm Nguyệt Lâm lại cố ý đè cô xuống không cho cô cử động, đặt miếng vải vào giữa chân tâm xoa xoa.
Anh một đường đi lên tìm kiếm đôi môi cô gái, chiếc lưỡi nóng bỏng chống đỡ tiến vào, quấn lấy chiếc lưỡi ướt át của cô, cường thế dùng sức quét lấy hơi thở của cô.
Nhiệt độ trong phòng dần dần tăng lên, trong không khí tràn ngập tiếng môi răng va chạm vào nhau, Thời Anh bị hôn đến mức toàn thân tê dại, cô dần quên mất phản kháng, vòng lấy cổ anh, thở hồng hộc nói: “Anh… đi tắm trước đã.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận