Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiếm khi cô lại ngoan ngoãn như vậy, lời nói rơi vào tai Thẩm Nguyệt Lâm, anh coi đó như một lời mời gọi nồng nhiệt.
Người đàn ông chỉnh cô thành tư thế dạng chân, ôm hông cô đứng dậy, tựa trán vào trán cô, khàn khàn nói: “Chúng ta cùng nhau tắm?”
“Ý em là anh nhanh nhanh đi tắm không nước sẽ lạnh.” Thời Anh tức giận nói.
Ánh sáng trong mắt Thẩm Nguyệt Lâm ảm đạm xuống, thoáng lấy lại được một chút ý thức, bất quá, anh vẫn bế Thời Anh lên lầu, nhẹ nhàng đặt cô lên giường.
Trước khi vào phòng tắm, anh hung ác cắn lấy đôi môi đỏ mọng vì bị hôn của cô gái, nắm nhẹ chiếc cằm nhỏ nhắn: “Tốt nhất em nên vĩnh viễn dựa vào việc có đứa nhỏ này trong bụng.”
Chờ đến khi trong phòng tắm vang lên tiếng nước lạp tạp, Thời Anh mới bước xuống giường, mở tủ ra, tìm kiếm thứ gì đó. Đây là phòng của Thẩm Nguyệt Lâm, mặc dù mấy ngày nay cô đã tìm kiếm nhiều lần khi anh đi vắng, nhưng Thời Anh vẫn luôn cảm thấy có thể cô đã bỏ sót vài chỗ.
Cô cẩn thận tìm kiếm mọi ngóc ngách trong phòng, cố gắng không để lộ bất kỳ dấu vết nào.
Vừa mở ngăn kéo tủ đầu giường, cô nghe thấy tiếng thở gấp gáp của người đàn ông, Thời Anh theo bản năng nhìn về phía phòng tắm.
Cô nhìn thấy một thân hình uy nghiêm cường tráng mơ hồ phản chiếu sau cánh cửa kính mờ sương cách đó không xa. Một bàn tay to rõ ràng đang đỡ tấm kính hướng về phía cô, cô mơ hồ có thể nhìn thấy chuyển động lên xuống giữa háng người đàn ông.
Động tác của anh ngày càng nhanh, tiếng thở dốc cũng càng ngày càng lớn, như thể anh đang cố ý gọi cô qua cánh cửa kính dày, không cần vào cũng có thể cảm nhận được dục vọng dâng trào bên trong.
Thời Anh nghe tới mặt đỏ tai hồng, không thể tìm lâu hơn nữa, vội vàng đóng ngăn kéo lại, rời khỏi phòng ngủ.
Thẩm Nguyệt Lâm ước chừng gần bốn mươi phút mới đi ra, anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh eo.
Thấy trong phòng ngủ không có người, anh không chút suy nghĩ đi về phía phòng Thời Anh.
Mở cửa ra, cô gái hình như vừa thay bộ đồ ngủ, trên tay vẫn đang cầm chiếc quần lót màu trắng chưa kịp mặc vào, cô hoảng sợ nhìn anh bằng đôi mắt nai trong veo.
Cô vừa mới tắm xong, trên người vẫn còn ướt đẫm vài sợi tóc đen ướt sũng dính vào chiếc cổ trắng nõn thon thả, bờ vai lộ ra, mơ hồ lộ ra bộ ngực bên dưới.
Thời Anh hôm nay mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa màu hoa mai, làm nổi bật lên làn da trắng như tuyết, lớp vải mỏng manh và mềm mại càng khiến cho dáng người xinh đẹp và nhỏ nhắn của cô càng lộ rõ. Rõ ràng chỗ cần che đã bị che, nhưng vẫn khiến lòng người rung động, khiến người ta không thể rời mắt.
Cổ họng người đàn ông cuộn tròn lên xuống, ham muốn vừa bị đè nén lại dâng lên. Chẳng biết tại sao, anh luôn cảm thấy cô gái này đêm nay đẹp đến nghẹt thở, toàn thân tràn đầy cám dỗ.
“Anh…” Khi Thời Anh nhìn thấy phần thân trên của anh bị lộ ra ngoài, lập tức xông vào trong phòng, vừa sợ vừa xấu hổ, không nói nên lời.
Tuy nhiên, Thẩm Nguyệt Lâm dường như đã bị mê muội, anh nhìn cô bằng đôi mắt đỏ tươi, từng bước một bước đến gần cô.
Thời Anh lùi lại một bước, bị cánh tay khỏe mạnh của anh nhốt ở trước kệ đựng đồ cạnh tủ quần áo. Nhìn tư thế này của anh, Thời Anh biết mình khó tránh khỏi số phận, đành cam chịu nhắm mắt lại.
“Bảo bối, yên tâm, anh sẽ rất dịu dàng.” Người đàn ông ngậm vành tai nhỏ của cô gái, ép ra một giọng nói thô từ trong cổ họng, nắm lấy bàn tay cô gái cởi chiếc khăn tắm quanh eo mình ra.
Chiếc khăn tắm màu trắng rơi xuống đất bị đá đi không thương tiếc, người đàn ông trước mặt trần truồng, cơ bắp săn chắc vô cùng cường tráng, hoàn toàn trái ngược với cơ thể mảnh mai run rẩy bên dưới người anh.
Cô gái bị bóp lấy cằm hôn đến thần hồn điên đảo, toàn thân phảng phất như bị điện giật, tê dại không thôi, nếu không phải có chiếc tủ phía sau chống đỡ, có lẽ cơ thể cô đã không thể tự chủ mà trượt xuống, bàn tay to lớn của người đàn ông trườn vào từ góc váy ren, xoa hai vòng mông tròn trịa cọ xát cho đến khi chúng đỏ bừng.
Tiếp đó, anh nâng lên cặp mông mềm mại của cô áp vào thân thịt cương cứng của mình, nếu chiều cao không đủ, liền để cô nhón chân giẫm lên mu bàn chân của mình.
Hai bộ ngực mềm mại xuyên qua lớp vải cọ vào ngực anh, người đàn ông bị kích thích đến mức không nhịn được nhấc lớp vải mỏng lên, chui vào trong vạt váy của cô, bắt đầu mút mạnh.
Anh giống như một con thú đói, không khí tràn ngập âm thanh liếm mút chậc chậc của anh.
Thẩm Nguyệt Lâm dùng sức ngoạm lấy cặp vú không nặng không nhẹ, cô gái khó nhịn không khỏi trong miệng khẽ rên một tiếng, cô yếu ớt đặt tay lên cánh tay rắn chắc của người đàn ông, mặc cho anh hung hăng làm loạn ở trên ngực mình.
Nếu là trước kia, Thời Anh lúc này đã sớm thúc giục anh kiềm chế bản thân, nhưng hôm nay cô lại vô cùng buông thả, trên người chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh, dưới thân trống rống, bên trong không hề mặc gì, mỗi một động tác của cô đều như dẫn dụ khiến nam nhân càng khẩn trương gấp gáp.
Mãi đến khi hai hạt đậu đỏ tươi đó bị liếm đến dựng thẳng đứng lên, người đàn ông mới chịu nhả ra khỏi ngực cô gái, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp của cô, nhìn cô một cách tham lam trong khi phát ra một hơi thở nặng nề, dưới thân căng cứng tưởng chừng như sắp vỡ tung, những đường gân trên trán đã bắt đầu trồi lên.
Lý trí và ham muốn xung đột trong tâm trí, anh cố gắng hết sức để kìm lại điều đó, nhưng cuối cùng vẫn bị đánh bại, dục vọng nguyên thủy đã hoàn toàn chiếm lĩnh.
Thời Anh cảm giác được một chân của mình bị nâng lên, giữa hai chân chông đỡ đồ vật to lớn cường tráng của anh, giọng nói trầm thấp đến khó nhịn của anh vang lên bên tai cô, mang theo chút hỏi thăm ý vị: “Có được không?”
Tuy nhiên, còn chưa chờ cô gái kịp phản ứng, lưỡi dao sắc bén đã xuyên qua lỗ hoa chen vào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận