Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Gió lạnh trên cây cầu cao thổi đến từng trận, cạo trên mặt rát đến thấu xương, tóc Thời Anh bị gió thổi loạn, cô yên lặng chăm chú nhìn Thẩm Nguyệt Lâm, không hề có chút lo lắng hay xấu hổ, thậm chí còn bình tĩnh đến đáng sợ: “Tôi không có tàn nhẫn độc ác, anh tính toán cha ruột của tôi, tôi tính toán lại con của anh, có chăng chỉ là có qua có lại.”
“Có qua có lại”, “Con của anh” Cô vậy mà có thể thản nhiên thừa nhận như vậy, như thể thứ cô đánh mất không phải là con ruột của mình mà chỉ là một món đồ không hề liên quan.
Cô đối với đứa bé này chưa từng có một tia cảm tình, từ đầu đến cuối, cũng chỉ là mong muốn đơn phương của một mình anh.
Thẩm Nguyệt Lâm nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của Thời Anh: “Em biết chuyện thân thế rồi?”
“Ừ, tôi biết.” Giọng nói của Thời Anh rất bình tĩnh, cảm xúc gần như không có dao động. “Vậy nên tôi phải rời khỏi anh.”
Thẩm Nguyệt Lâm nhếch khóe môi giễu cợt: “Được, em quả thực là một đứa con gái hiếu thảo, tôi đã nuôi em hơn mười năm! Cũng không bằng một nửa mối quan hệ huyết thống chưa từng gặp mặt kia của em…”
Tim anh như bị một con dao nhọn đâm vào, đau đớn không thôi. Gió lạnh gào thét, phảng phất như muốn nuốt chửng tất cả.
Mười mấy năm, anh đem cô nâng niu trong tay, yêu thương cô, bảo vệ cô, mười mấy năm, trong lòng trong mắt anh đều là cô, vì cô mà lo lắng hết lòng, vì cô mà an bài tốt mọi thứ, cho cô môi trường thuận lợi nhất, để cho cô trải qua cuộc sống trong nhung lụa thiên kim, chưa bao giờ để cô phải ăn qua một tia đắng chát.
Cuối cùng, kết quả là, anh vẫn không thể sánh được với người cha ruột của cô, người mà cô chưa từng gặp mặt. Trái tim cô, so với đá còn cứng hơn, so với băng lạnh lẽo thập phần.
Thời Anh khẽ rũ con mắt xuống, thần sắc vẫn bình thản như cũ: “Thiếu nợ ân tình của anh, tôi đã sớm trả hết, anh đã tự mình lấy đi rồi, không phải sao?”
Thẩm Nguyệt Lâm giống như nghe được một câu chuyện cười, châm chọc nói: “Trả hết nợ? Tiền bạc cùng tài nguyên mà tôi đầu tư cho em mười mấy năm qua, em dạng chân ngủ với tôi mấy ngày liền có thể trả hết nợ được sao? Em tự coi mình là thiên tiên chắc?”
Xung quanh đều là thuộc hạ của hắn, trước mặt nhiều người như vậy, Thẩm Nguyệt Lâm nói ra từng chữ không chút kiêng dè, cực kỳ hà khắc lại khó nghe.
Thời Anh sắc mặt tái nhợt thêm vài phần, âm thanh lạnh lùng nói: “Không ai ép buộc anh đầu tư những thứ này cho tôi, anh cũng có thể không cần nhận nuôi tôi.”
“Thẩm Thời Anh, nuôi em còn không bằng nuôi một con chó, nuôi con chó trưởng thành nó còn biết hướng tôi vẫy đuôi.” Nào có giống cô, cô chưa bao giờ có tình cảm thực sự với anh, người tuyết trong đống tuyết kia, chỉ là diễn một màn kịch làm anh vui lòng, tự tay vì anh nấu một bữa cơm cũng chỉ để thuận lợi sử dụng thủ đoạn làm sảy mất đứa con.
Tất cả ôn nhu cùng thuận theo của cô, cũng là dùng để mê hoặc tâm trí anh. Đơn giản chỉ vì mối quan hệ huyết thống chó má nào đó, cô liền có thể bất chấp mọi thứ trốn thoát khỏi anh.
“Nếu được lựa chọn, tôi càng hi vọng chưa bao giờ nhận người như anh làm cha.” Những ngày qua chịu khuất nhục, cô chưa bao giờ quên, hắn sở dĩ nuôi dưỡng cô, cũng chỉ là dùng để thỏa mãn dục vọng thú tính của mình, hắn căn bản không xứng làm cha.
Thẩm Nguyệt Lâm từng bước một tiến đến gần cô, cúi người tà tứ nói nhỏ vào tai: “Em cũng biết em không được lựa chọn sao? Dù có không nguyện ý, trên sổ hộ khẩu tôi vẫn là cha em, tôi không những là cha em, mà còn là người đàn ông của em, muốn chạy trốn? Em cảm thấy em trốn được sao?”
Thời Anh dùng hết sức lực đẩy hắn ra, mặt mũi tràn đầy chán ghét, dường như là nhịn đến cực điểm, từ trong túi móc ra chiếc USB đưa cho hắn xem: “Anh cho rằng tôi ngu xuẩn như vậy sao? Anh cho rằng tôi sẽ như lần trước mặt cho anh xâu xé? Tôi khuyên anh tốt nhất nên thả tôi đi, bằng không toàn bộ Thẩm gia và Thịnh Hoành sẽ bị tiêu hủy ở trong tay anh.”
Thẩm Nguyệt Lâm nhìn thấy chiếc USB, sắc mặt hơi thay đổi, hỏi: “Trong tay em làm sao lại có thứ này?”
Khó trách, khó trách cô hôm nay khác hẳn lần trước, đã có lực lượng, cả người cũng thay đổi, không còn mềm yếu, không còn cầu xin, khí thế ngang ngạnh, thậm chí một chút cảm xúc sợ hãi cũng không có.
Thời Anh thần thái tự nhiên nói: “Lần sau nhớ kỹ, vật quan trọng như vậy đừng đặt trong phòng của tôi.”
Anh đưa tay định cầm lấy, Thời Anh cũng không thèm để ý, thậm chí còn không né tránh, tùy ý để anh cướp đoạt về tay, sau đó bình tĩnh nói: “Nếu tôi có thể lấy cho anh xem, đương nhiên đã sớm làm không ít bản sao, anh bây giờ coi như lấy về, cũng chẳng có chút ý nghĩa.”
Thẩm Nguyệt Lâm hơi nheo mắt lại: “Em cho rằng chỉ bằng cái này liền có thể uy hiếp được tôi?”
“Anh lớn khái có thể thử xem, nếu tôi nhớ không lầm, nội dung trong này, đủ để cho anh cùng Thẩm gia ăn mấy chục năm cơm tù.”
Thẩm Nguyệt Lâm sắc mặt trở nên khó coi, trong mắt hiện lên một tia tức giận, nghi hoặc hỏi: “Em hận tôi đến vậy sao? Vì muốn trốn thoát khỏi tôi, em ngay cả loại chuyện này cũng không tiếc thực hiện?”
Anh đã nuôi cô từ khi còn nhỏ, nhiều năm như vậy, anh hận không thể đem cả trái tim đều lấy ra cho cô, kết quả đây là cách cô báo đáp anh, cô thực sự hận anh đến mức này sao?
Cô không chỉ coi anh như kẻ thù, hạ thuốc anh làm sảy mất đứa con thân sinh cốt nhục, bây giờ thậm chí còn lấy nhược điểm trọng yếu uy hiếp anh.
“Không còn cách nào, là anh bức tôi. Chỉ cần anh thả tôi đi, từ nay về sau không bao giờ tiếp tục dây dưa với tôi, tôi bảo đảm, đồ vật trong này, sẽ không có bất luận ai biết.”
Thẩm Nguyệt Lâm cắn chặt hàm răng, một cái kéo cô qua, đẩy cô vào lan can cầu vượt, bóp cổ cô ấn xuống, khuôn mặt dữ tợn: “Em có bao giờ nghĩ tới nguy hiểm khi lấy được thứ này chưa? Áp chế tôi? Em lấy đâu can đảm đó? Em không sợ tôi sẽ giết chết em sao?”
Trên mặt hắn hiện lên nụ cười khát máu, giống như một con sư tử bị chọc giận, toàn thân tràn ngập lệ khí cùng nguy hiểm, lời nói tàn nhẫn truyền vào tai: “A, đúng, còn có bạn bè cùng người thân của em, Diệp gia, Bùi gia, tin hay không? Tôi có thể giết họ bất cứ lúc nào, để bọn chúng hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.”
Thời Anh bị siết đến không thở nổi, mặt nhanh chóng đỏ bừng, cô giãy dụa túm lấy cổ tay Thẩm Nguyệt Lâm, khoe chiếc vòng tay, chật vật ép ra âm thanh: “Được… vậy chúng ta đồng quy vô tận… tính cả toàn bộ Thẩm gia đều cùng một chỗ chôn cùng, rất tốt.”
Thẩm Nguyệt Lâm đáy mắt toàn màu đỏ tươi, ngay cả tay cũng đang run rẩy, nhìn khuôn mặt cô từ trắng chuyển đỏ, rồi dần dần trở nên tím xanh, thẳng đến khi nhìn thấy cô sắp đè xuống chiếc vòng, lúc này mới đột nhiên buông tay.
Thời Anh cơ thể dựa vào lan can, bị siết đến nước mắt đều chảy ra, cô há to miệng hô hấp, gió lạnh tràn vào phổi, ngực truyền đến từng trận đau nhói, cô che lấy cổ ho khan không ngừng.
Không biết qua bao lâu, cô mới thoáng hòa hoãn lại, thanh âm khàn khàn nói: “Tôi quên nói cho anh biết, toàn bộ nội dung trong chiếc USB kia đã upload lên đám mây, vòng tay này kết nối với mạch đập của tôi, một khi tôi mất đi dấu hiệu của sự sống, đám mây sẽ gửi mọi thứ bên trong tới tất cả các mạng Internet lớn. Anh vừa rồi, chỉ thiếu một chút nữa liền có thể chôn mình vào ngục tù tai ương.”
Sự tuyệt tình của cô khiến Thẩm Nguyệt Lâm giận quá hóa cười, anh không khỏi tán thưởng cho lòng dũng cảm của cô: “Tốt! Rất tốt! Không hổ là đứa con Thẩm Nguyệt Lâm tôi nuôi lớn! Đủ hung ác! Đủ tuyệt tình!”
“Cho nên… có thể để tôi đi sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận