Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vài ngày sau, Thời Anh hẹn gặp Bùi Dương Dương, dù sao cũng cách đây gần hai trăm km, cô không muốn làm phiền Bùi Dương Dương đến Nghi Thành gặp mình, cho nên sau khi suy nghĩ một chút, cô liền quyết định hai người gặp nhau ở thành phố D.
“Cái gì!(*) Cậu thật sự đã chia tay với hắn!” Trong nhà hàng, giọng nói kinh ngạc của Bùi Dương Dương vang lên đinh tai nhức óc.
(*) Thực ra chỗ này tác giả viết là “我去” nghĩa là “Tôi đi” mà ad thấy méo có ý nghĩa gì, nên sửa luôn 🤣.
Thời Anh không nói tỉ mỉ với cô qua điện thoại, khiến Bùi Dương Dương đến giờ vẫn còn thắc mắc, mới qua năm mới, Thẩm Nguyệt Lâm vậy mà đồng ý cho cô đi chơi sớm như vậy, không nghĩ tới hai người đã sớm không còn quan hệ với nhau.
“Chú ý dùng từ, cái gì gọi là chia tay a?” Thời Anh ra vẻ liếc cô một cái, sửa lại.
Cô cảm thấy khó chịu khi nghe mình và Thẩm Nguyệt Lâm giống như bạn trai và bạn gái.
“Không phải, hắn không có làm gì khó dễ cậu sao? Cậu làm như thế nào?” Bùi Dương Dương trước đó đã từng giúp cô bỏ trốn, nhớ tới bản thân cùng cô đã găp phải rất nhiều tai họa, chẳng lẽ lần này không có chuyện gì xảy ra?
Thời Anh do dự một chút, cuối cùng vẫn không nói cho cô biết về chiếc USB, dù sao thì việc này càng ít người biết càng tốt.
“Có thể là hắn chán a, phát hiện mình bất quá cũng chỉ có như thế, mình một lòng muốn đi, hắn cũng không ngăn cản.” Thời Anh nói lầm bầm, gắp thức ăn vào đĩa.
Bùi Dương Dương nheo mắt lại, sự hoài nghi hiện rõ trên khuôn mặt cô. “Cách đây không lâu còn nói cái gì giống như bảo bối, cậu nói cho mình biết hắn làm sao mà chán?”
Thẩm Nguyệt Lâm xây một cái vịnh Anh Nguyệt lớn như vậy chỉ dùng để làm nơi kim ốc tàng kiều, mười mấy năm, hắn quản Thời Anh mười mấy nắm, làm sao có thể như vậy sau khi có mối quan hệ như vậy với cô, làm sao có thể thời gian chưa được bao lâu liền chán?
Thời Anh nhất thời không nói nên lời, không biết giải thích thế nào.
Bùi Dương Dương lại hỏi: “Đứa bé kia đâu? Hắn cũng không quan tâm nữa sao?”
Sắc mặt Thời Anh hơi thay đổi, chậm rãi trả lời: “Đứa bé… không còn.”
Bùi Dương Dương nghe xong chấn kinh không khép được cằm, khoảng thời gian cô không có ở trong nước, đến cùng đã xảy ra bao nhiêu chuyện, cô nhớ rằng đứa trẻ này chỉ mới được vài tháng tuổi, thực sự là đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh.
“Tại sao lại không còn?”
“Mình làm sảy thai.”
“…Chị! Cậu thực sự là chị của mình.” Bùi Dương Dương không thể không vì Thời Anh mà giơ ngón tay cái lên, ngay dưới mí mắt Thẩm Nguyệt Lâm, cô vậy mà có thể làm sảy mất đứa con, còn có thể bình yên vô sự rời đi khỏi hắn, thao tác này thật không có chút dông dài nào, khiến ai nghe xong cũng không thể không nói một tiếng 6. (*)
(*) 六/liù: Cái này hay ở trong game ví dụ Vương Giả Vinh Diệu nè 666 giống kiểu khen ý. (Tốt, hay…)
Thời Anh trầm mặc nửa ngày, mới thở dài hỏi: “Cậu cũng cho rằng mình là người máu lạnh sao? Thẩm Nguyệt Lâm đã nuôi dưỡng mình nhiều năm như vậy, mình nói muốn đi thì đi. Đối với đứa con trong bụng, mình cũng không có nửa điểm cảm tình, nói giữ liền giữ…nếu như là cậu, cậu sẽ không làm vậy giống mình hay sao?”
Bùi Dương Dương sửng sốt một lúc, câu hỏi này khiến cô bối rối. Tính cách mỗi người mỗi khác, nếu đổi lại là cô, có lẽ sẽ không thể làm được quả quyết tiêu sái như vậy giống Thời Anh.
“Chỉ cần cậu cảm thấy chuyện này là đúng, cũng không cần phải tự trách mình.” Bùi Dương Dương nghĩ nghĩ, chỉ có thể như vậy an ủi cô.
Suy cho cùng, trong thâm tâm Thời Anh là một người rất nguyên tắc, cô coi trọng tình cảm, nhưng càng coi trọng đúng sai, trong thế giới của cô, đen chính là đen, trắng chính là trắng, không có sự thỏa hiệp, cô đơn thuần lại thanh cao, nói khó nghe một chút thì chính là bướng bỉnh, không có khả năng chấp nhận mặt tối của thế giới.
Nếu Thẩm Nguyệt Lâm không ép buộc Thời Anh, phỏng chừng Thời Anh cũng sẽ không làm đến tình cảnh này. Cho dù hắn thích Thời Anh, hắn cũng nên tiến hành từng bước một, không nên mới bắt đầu đã cường thủ hào đoạt, cô đã gọi hắn là ba ba nhiều năm như vậy, làm sao có thể lập tức tiếp thu?
Thời Anh nhớ tới mục đích lần này tới thành phố D, cuối cùng cũng bỏ qua chủ đề giữa cô và Thẩm Nguyệt Lâm, hỏi Bùi Dương Dương: “Nhân tiện, cái tên Lyon đó, cậu gặp được anh ta như thế nào?”
Bùi Dương Dương: “Anh ấy? Không phải lúc anh ta thay cậu tìm kiếm mẹ ruột đã biết rồi sao? Trong số các thám tử tư mình tìm được lúc đó, anh ấy là người duy nhất nhìn có chút bản lĩnh, cho nên mình liền nhờ anh ấy liên lạc với cậu.”
Thời Anh khẽ cau mày: “Vậy cậu không biết rõ hắn sao?”
Bùi Dương Dương nghi hoặc: “Mình đương nhiên không quen biết anh ta, thế nào? Lyon có vấn đề gì sao?”
“Lúc đó cậu đã ủy thác cho hắn làm gì?”
“Cũng chỉ là ủy thác anh ta hỗ trợ tìm mẹ ruột cậu thôi.”
“Không có gì khác sao?”
“Còn gì nữa không?”
Thời Anh rơi vào trầm tư, có thể nói, ngoài việc tìm kiếm Diệp Thư Quỳnh, việc điều tra những vướng mắc trong quá khứ giữa Trung Hạo và Thẩm Nguyệt Lâm đều là hành động do chính Lyon chủ trương.
Rốt cuộc A Lương tiếp cận cô, đến tột cùng có mục đích gì?
Cô nghĩ đi nghĩ lại, Lyon…Sư tử…
Lương!
Thời Anh chợt nhớ tới lúc cô xem tài liệu trên chiếc USB, từng có mấy trang viết về nhà họ Lương. Lyon… chẳng lẽ có liên quan gì đó đến Lương gia?
Thế nhưng cô nhớ rằng không có ai giống như hắn trong Lương gia, cô thậm chí còn chưa từng gặp hắn trước đây.
Sau khi tạm biệt với Bùi Dương Dương, Thời Anh đi vào phòng tắm.
Trước bồn rửa mặt, cô nắm chặt chiếc điện thoại di động trong tay, vẫn chưa thể đưa ra quyết định…
Không biết có nên gọi điện thoại hỏi Thẩm Nguyệt Lâm một chút hay không? Có lẽ anh là người duy nhất biết chuyện gì đã xảy ra với Lương gia năm đó, cái tên Lyon này có điều gì đó không ổn, hình như là nhằm vào anh.
Chỉ là nếu cuộc gọi này được thực hiện, liệu mọi nỗ lực trước đây của cô có trở nên vô ích hay không…
Đang do dự, cô ngẩng đầu nhìn về phía tấm gương, nhưng đột nhiên toàn thân run lên, hai mắt mở to kinh hoàng, ngay giây tiếp theo, miệng và mũi cô đều bị người phía sau che lại…
(ps: Xin lỗi, sau khi suy nghĩ lại, tôi vẫn nghĩ mình nên đổi tên nhân vật phụ. Tên trước đó là Lương được dùng nhiều hơn cho phụ nữ, và thật kỳ lạ khi dùng nó làm tên nam. Cho nên bắt đầu từ đây tôi sẽ đổi thành Lyon. Ý nghĩa của Lyon cũng tương tự như Leon, Lion, kỳ thực, nó khá phù hợp với nhân vật này. Mọi người bỏ qua một chút a, cách phát âm kì thực đều giống nhau.)
P/s: Chương tối nghĩa vãi, không biết dịch sao cho mượt luôn, thành ra có mấy chỗ dịch thẳng word by word, mọi người bỏ qua nha.

Bình luận (0)

Để lại bình luận