Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A…anh rể…to quá…thô quá…a…lấp đầy lỗ nhỏ…côn ŧᏂịŧ của anh rể lớn quá….ưm ưʍ…a a…” Sau khi miệng được tự do, Thủy Linh Linh ngẩng đầu lên, không ngừng phát ra những tiếng rêи ɾỉ dâʍ đãиɠ, cô vặn eo hợp tác với những cú thúc từ anh rể.
Anh rể biết cô đa bị du͙© vọиɠ chi phối nên sẽ không phản kháng, anh cởi thắt lưng trên tay cô, cởi dây trên chân cô, để cô nằm trên sô pha, anh nâng một chân cô lên vai, eo tiếp tục đẩy về phía trước, côn ŧᏂịŧ màu tím đen không ngừng cắm mạnh vào tiểu huyệt căng mọng của cô.
“A…anh rể…thật là lợi hại…tiểu huyệt bị thao thật thoải mái…ưʍ…thật sướиɠ…a…” Tiểu huyệt mẫn cảm tiếp tục ứa ra nhiều dâʍ ŧᏂủy̠, dâʍ ŧᏂủy̠ bị côn ŧᏂịŧ to của anh rể đẩy ra ngoài, Thủy Linh Linh vươn tay nắm lấy cánh tay anh, khóc rêи ɾỉ, cô đã bị anh chinh phục, cô biết mình đã không còn lối thoát, cảm thấy có lỗi với chị gái, nhưng cô không thể cưỡng lại được du͙© vọиɠ do anh rể mang lại.
“Bây giờ mới biết anh rể lợi hại sao, tiểu huyệt dâʍ đãиɠ như vậy, anh rể thao chết em, a, thật chặt, muốn kẹp hỏng côn ŧᏂịŧ của anh rể sao, tiểu tao bức?” Anh rể đè chân cô xuống, dồn đạp tấn công tiểu huyệt, côn ŧᏂịŧ cứ như một con mãnh thú không ngừng xuyên qua tiểu huyệt non nớt của cô, từng đợt dâʍ ŧᏂủy̠ bị đẩy ra, ghế sô pha dưới thân cô ướt súng, tiếng bạch bạch không ngừng vang vọng trong phòng khách.
“A…anh rể nhẹ chút…sâu quá…ô ô ô…a…” Tư thế cằm vào quá sâu khiến Thủy Linh Linh không chịu nổi mà kêu lên.
Rượu vang còn sót lại kí©ɧ ŧɧí©ɧ da thịt non mềm, Thủy Linh Linh sớm rơi vào cao trào mà không thể tự thoát ra được, cao trào mạnh mẽ khiến cô cảm giác như sắp chết ngạt. móng tay nhọn cắm lên da anh rể tạo nên những vết xước rõ ràng.
“A…khít quá…ép côn ŧᏂịŧ của anh rể sướиɠ quá…tao hóa…tiểu huyệt dâʍ đãиɠ này là của anh…chỉ có thể bị anh thao thôi…a…” Tiểu huyệt của Thủy Linh Linh không ngừng co rút, đường hoa ẩm ướt mềm mại không ngừng chèn ép côn ŧᏂịŧ to lớn của anh, giống như có vô số cái miệng mềm mại đang mυ”ŧ lấy gốc rễ của anh, khiến anh tê dại cả người, toàn thân phát run, côn ŧᏂịŧ cứng như sắt thọc mạnh vào tiểu huyệt bắn ra dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc quánh, lấp đầy hoa tâm của cô.
“A…anh rể…anh không được xuất tinh vào tron…sẽ có thai…đừng…” Anh lại bắn ở bên trong, Thủy Linh Linh lo lắng nói lớn.
“Mang thai thì anh cưới em.” Anh rể ôm chặt lấy thân thể đang giãy dụa của cô, hôn lên môi cô và nói: “Anh muốn em sinh con cho anh”.
Thủy Linh Linh đột nhiên run lên, kinh hãi lắc đầu: “Không được, anh là anh rể của em, làm sao có thể cưới em, em không muốn sinh con của anh, anh buông…”
“Anh sẽ không buông tay, chị gái em và anh đã sớm không còn tình cảm, cô ấy gả cho anh nhiều năm như vậy mà ngay cả trứng cũng chẳng có, anh đã quyết định ly hôn với cô ấy.” Anh rể nắm lấy eo cô, dùng sức động côn ŧᏂịŧ vẫn chưa mềm, tiểu huyệt tràn ngập tϊиɧ ɖϊ©h͙ khiến lỗ nhỏ càng trơn hơn, côn ŧᏂịŧ cứng ngắc của anh cắm vào nơi sâu nhất, hung hăng chà đạp tiểu huyệt dâʍ đãиɠ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận