Chương 102

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 102

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bà cụ cười đến đuôi mắt vểnh lên, tiếp đón Tô Hoan, bảo cô mau gọi bà Tô và dì Quách.
Tô Vọng Chươռg không hé răng, ngồi trên sô pha đơn, tay cầm chén trà, nhìn kỹ mới phát hiện đó là bộ trà bà nội trân quý nhiều năm.
Tô Hoan mở miệng gọi người, gọi xong mới cảm thấy họ của hai người quen quen, nghĩ một lát, còn không phải là đối tượng bà nội nhắc đi xem mắt tối đó sao?
Lúc này đã tới cửa rồi ư?
Gương mặt Tô Hoan lập tức âm trầm, nói câu xin lỗi không tiếp được, không nhìn người đàn ông đang uống trà, xoay người đi lên lầụ
Khi đi đến chỗ cầu thang còn nghe được bà cụ không vui nói “Đứa bé hiện giờ, đều khó dạy bảo như vậy.”
Cô cười nhạo một tiếng, nhanh chóng đi lên lầụ
Còn chưa đi đến phòng, phía sau có người đuổi theo.
Tô Hoan không cần quay đầu lại nhìn cũng biết là ai, không để ý tới hắn đi vào phòng, thuận tay muốn đóng sầm cửa lại, kết quả cửa gỗ bị người đàn ông chặn từ bên ngoài.
Tô Vọng Chươռg chạy nhanh, giọng nói hơi gấp gáp “Có thể nghe cha giải thí¢h được không?”
Tô Hoan quay đầu nhìn về phía bình hoa trang trí bên cạn♄, không đối diện với hắn.
“Cha cũng là bị lừa trở về, người giúp việc nói cơ thể của bà cụ không thoải mái, muốn cha lập tức trở về.”
Tuy là bị lừa trở về, nhưng làm người trưởng thành, Tô Vọng Chươռg không có biện pháp bày ra sắc mặt ngay tại chỗ như Tô Hoan, chỉ có thể nhẫn nại xã giao với khách.
“Cha đi xuống đi, con muốn tắm rửa một lát.” Cô lạnh mặt nói.
“Đừng tức giận.” Hắn dỗ cô.
Tô Hoan thở sâu, lắc đầu “Con không giận cha.”
Hừ
Không giận mới lạ, xem tối nay cô thu thập hắn thế nào

Tô Hoan mới ra khỏi phòng tắm, cả người tràn ngập hơi nước, đai lưng của áo tắm dài lỏng lẻo, hai nhũ thịt trước ngực che còn hở, tóc dài sấy được nửa hỗn độn buông xõa trên vai, tɾong dáng vẻ lười biếng lộ ra gợi cảm.
Cô thất thần đi vào phòng thay quần áo tìm áo ngủ mặc, nghĩ tối nay nên làm thế nào trừng phạt cha mới tốt.
Đợi đến sinh nhật lão nam nhân sẽ tròn 40 tuổi, nhiều tuổi như vậy còn trêu hoa ghẹo nguyệt, thật sự rấttức giận.
Cô rấtmuốn mua dây xích buộc quanh cổ hắn, lại treo một tấm bảng gỗ, trên đó viết “thuộc về Tô Hoan”.
Tô Hoan bị ý nghĩ của mình chọc cười, tâm trạng tốt hơn một chút.
Phủ thêm áo ngủ tơ tằm màu đen, cô nghĩ một lát, lại lấy quần lót chữ T ra mặc vào, khi trở lại mép giường bôi dưỡng thể, bỗng nhiên cô nhớ tới túi đồ Hứa Tình Tình cho cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận