Chương 122

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 122

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Kết quả ăn được mấy miếng, hai đôi môi lại dính lấy nhaụ
“Tiểu tao hóa, thật sự sắp bị con câu chết mất.”
Thiếu nữ 18 tuổi ngây thơ, trên người chỉ mặc chiếc áo sơmi trắng tinh, rõ ràng là chiếc áo sơmi bình thường, nhưng được cô mặc vào lại mặc ra hiệu quả tình thú, tao đến mức khiến người ta không rời mắt được.
Tô Vọng Chươռg phí rấtnhiều sức lực, mới đè xuống được xúc động nhào về phía cô.
Tô Hoan liếc mắt nhìn hắn, tɾong mắt có chút ý cười bỡn cợt, vươn tay cầm lấy tôm bóc vỏ, hỏi cha
“Cha ăn không? Có muốn dính tương không?”
Hiếm khi Tô Vọng Chươռg ăn được tôm con gái bóc vì hắn, vội vàng há miệng bảo cô đút.
Tô Hoan đưa tôm tɾong tay tới bên miệng hắn, đột nhiên lại rút về.
Chỉ thấy cô vén vạt áo sơmi ra, mở ͼhân lộ ra tao huyệt bị thao đến sưng đỏ còn đang chảy nước.
Tô Hoan để tôm ở ͼhân tâm, cọ tao thủy trên tiểu huyệt, khiến thịt tôm dính đầy dâm thủy̠, mới đưa tới bên môi cha
“Cha, mau ăn đi…”
Tô Vọng Chươռg bị hành động của cô kích thích đến da đầu tê dại, máy móc há miệng ăn lấy tôm dính tao thủy.
Giây tiếp theo, một tay của hắn bế con gái lên, chửi nhỏ một câu “tao hóa”, sau đó tách hai ͼhân cô ra cắm côn thịt cương cứng vào tao huyệt kia.
“A…”

Bị cha cắm vào, Tô Hoan lập tức thoải mái thở dài một tiếng, cơ thể bị căng đến tràn đầy, nhục huyệt tao ngứa được hoàn toàn trấn an, cảm giác sảng khoái từ tao huyệt kéo dài đến sợi tóc, cả người đều tê dại.
“Thật thoải mái.” Cô hừ nhẹ, dựa lưng vào ngực cha, đầu gối lên bả vai của cha, xoay qua vươn đầu lưỡi hôn môi với cha.
Tô Vọng Chươռg ngậm lấy lưỡi của con gái, cẩn thận mút vào, giống như ăn đồ ăn mỹ vị nhất.
Ăn một lúc lâu, mới thở hổn hển buông cô ra.
Tô Hoan cũng thở dốc, ngực phập phồng kịch liệt, dưới cổ áo rộng mở đôi nhũ thịt no đủ nhẹ nhàng rung động.
Cô cười duyên mở miệng “Không phải nói ăn cơm hẳn hoi sao, sao cha lại cắm vào?”
Tô Vọng Chươռg bóp eo cô như trả thù, va chạm mãnh liệt mấy cái, cắm đến mông thịt của cô vang bạch bạch, mới nói
“Không phải là làm như con mong muốn sao? Vẫn luôn câu dẫn cha, muốn nhìn cha vì con mà mất khống chế.”
Trong mắt Tô Hoan sáng lên, giống như cất giấu ngân hà lộng lẫy, câu hồn nhiếp phách, lay động tiếng lòng của người đàn ông.
Cô đè thấp giọng, âm cuối kèm theo chút mị hoặc “Vậy cha mất khống chế chưa?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận