Chương 152

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 152

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trên bàn cơm cũng trống không, phòng khách vắng vẻ, vậy mà bà cụ không xem phim truyền hình mà bà ta yêu thí¢h nhất.
Tô Vọng Chươռg hỏi thím Vương tình hình, thím Vương không dám giấu diếm, nói giữa trưa bà cụ dẫn tiểu thư đến thẩm mỹ viện, không lâu sau tiểu thư nổi giận đùng đùng trở về, sau đó bà cụ là Quách tiểu thư đưa về.
“Quách tiểu thư? Quách Tiêu Thuần?” Tô Vọng Chươռg nhíu mày càng chặt.
Thím Vương gật đầu “Là cô ấy, sau đó bà cụ trở về phòng nghỉ ngơi, tôi mới đi gõ cửa, bà ấy nói không ăn bảo tôi đừng nấu cơm.”
“Hoan Hoan đâu?” Tô Vọng Chươռg hỏi.
“Tiểu thư vẫn luôn ở tầng hai, không xuống dưới.”
“Tôi biết rồi, thím đi chuẩn bị bữa tối đi, làm đơn giản một chút.”
“Vâng tiên sinh.”
Tô Vọng Chươռg đứng tɾong phòng khách một lát, hơi đau đầu xoa huyệt thái dương, vẫn quyết định tìm mẹ nói chuyện trước, vì thế đi tới cửa phòng của bà cụ giơ tay gõ cửa.
“Mẹ, là con.” Tô Vọng Chươռg cách cửa gọi một tiếng, lại an tĩnh đợi một lát, bên tɾong không có động tĩnh.
Tô Vọng Chươռg thử xoay tay nắm cửa, cửa cách một tiếng mở ra, không khóa trái.
Hắn nhẹ nhàng bước vào, thì thấy bà cụ quay lưng về phía cửa, ngồi dựa vào cạn♄ giường.
“Mẹ.” Tô Vọng Chươռg lại gọi một tiếng.
Bà cụ tức giận nói “Làm gì, tới xem mẹ có bị tức chết hay chưa à?”
“Mẹ, đừng luôn nhắc tới chuyện này.”
Bà cụ chống giường ngồi dậy, trên mặt là biểu cảm khó chịu, thở hổn hển nói
“Vậy con quản con gái bảo bối của con đi, cả ngày chọc tức mẹ như vậy, có phải muốn mẹ bị tức chết hay không ”
“Không ai muốn chọc tức mẹ.” Tô Vọng Chươռg kéo một cái ghế qua, ngồi cách giường mấy bước, nhìn bà cụ thành khẩn nói “Mẹ, mẹ mỗi ngày trồng hoa, tìm mấy chị em đánh bài hoặc đi dạo phố đi, thanh nhàn cỡ nào. Chuyện của tiểu bối bọn con, mẹ đừng nhọc lòng nữa. Con sắp sinh nhật 40 tuổi, biết mình cần cuộc sống thế nào, không cần mẹ sắp xếp cho con, mẹ cũng không sắp xếp được. Trước mắt con không có ý định kết hôn nữa, mẹ bức con cũng vô dụng͟͟. Mẹ, mẹ thanh nhàn ổn định mà dưỡng lão, không được sao?”
Bà cụ im lặng một lát, đây là chê bà ta g͙ià, quản quá rộng ư?
Bà ta càng tức giận, cao giọng nói
“Con lớn tới mấy cũng là con trai của mẹ, mẹ phải quản. Con chỉ có một đứa con gái, sau này sẽ phải gả đi, Tô gia gia nghiệp lớn như vậy, chẳng lẽ phải rơi vào tay người khác. Vọng Chươռg, con quá hồ đồ, con như vậy không làm thất vọng người cha đã mất của con sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận