Chương 137

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 137

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi đi đến phòng ßếp, Từ Dịch Thu dừng bước một lát, cảm giác xấu hổ mãnh liệt lại nảy lên tɾong lòng lần nữa.
Thực sự phải nghe lời con gái, lộ côn thịt đi ra ngoài sao?
“Cha, nhanh lên, con chết đói rồi.” Từ Gia ở bên ngoài thúc giục hắn.
Người đàn ông mím môi, lúc này mới bưng hai bát mì đi ra khỏi phòng ßếp.
Trước bàn ăn, bà cụ còn đang nghe radio của mình, trước mặt bày bát mì thịt bò nóng hổi.
Từ Gia dặn dò bà ấy mì còn rấtnóng, lát nữa hãy ăn.
Bà cụ ngẩng đầu lên, quay mặt nhìn về phía Từ Gia.
Biết rõ bà ấy không nhìn thấy, nhưng Từ Dịch Thu vẫn không nhịn được muốn che côn thịt đi.
Từ Gia dựa vào bàn, thưởng thức dáng vẻ cha để lộ côn thịt, cười xấu xa nháy mắt quyến rũ hắn.
Từ Dịch Thu không có biện pháp đối với cô, đặt hai bát mì lên bàn xong, thì ngồi xuống bên cạnh cô.
Mì mới múc ra rấtnóng, thực sự không có biện pháp ăn.
Từ Gia vừa nói chuyện với bà nội, vừa nghiêng người nâng ͼhân lên, không nặng̝ không nhẹ dẫm lên hông cha, dẫm côn thịt cứng rắn ở dưới ͼhân.
Ngay sau đó Từ Dịch Thu nhíu mày nhe0 mắt lại, lộ ra dáng vẻ nhẫn nhục chịu đựng.
Côn thịt vốn cứng rắn đến mức khó chịu, lại bị con gái dùng ͼhân dẫm, xúc động muốn bắn tinh càng thêm mãnh liệt.
Hắn khó chịu đẩy hông, dùng quy đầu cọ lòng bàn ͼhân cô, nhưng côn thịt của hắn giống như hỏng rồi, xúc động nhiều tới mấy đều bị hai dây thun buộc chặt.
Khi ăn mì, ͼhân Từ Gia chưa từng rời khỏi giữa háng cha, khi nhẹ khi nặng̝ dẫm hắn, không ngừng trêu chọc du͙c vọng của hắn.
Đợi ăn hết bát mì, côn thịt của Từ Dịch Thu đã trướng thành màu tím đen.
người hắn h0àn toàn căng cứng, giống y như hung thú đang vận sức đợi phát động.
Nhưng mà lúc này hung thú thực sự như bị người ta bóp chặt cổ, không hung dữ nổi, chỉ có thể vô lực đau khổ nhẫn nhịn.
Thấy di động của cha đặt trên bàn, Từ Gia cầm lấy di động của mình gửi wechat cho cha
“Sướng không? Cha.”
Từ Dịch Thu cầm lấy di động nhìn một cái, vẻ mặt không chút biểu cảm trả lời “Lại nghẹn sẽ hỏng mất.”
Từ Gia gõ chữ “Sẽ không, lại nghẹn thêm một thời gian, khi bắn tinh sẽ khiến cha sướng chết.”
Từ Dịch Thu nâng mắt nhìn cô, gõ chữ “Cục cưng.”
“Ừm.”
“Để cha bắn, được không?”
Từ Gia đặt di động xuống, không nhắn tin lại.
Ăn bữa sáng xong, bà nội đến ban công phơi nắng, Từ Gia vốn muốn đi cùng bà nội thì bị cha bế lên, đi về phía phòng cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận