Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vâng, học hai năm trước.”
“Hiện giờ xe này cũng có thể lái, lát nữa cho con thử xem.” Hạ Minh Viễn nói.
Bọn họ đều nghĩ là tới sửa xe, không nghĩ tới xe đi ra một người phụ nữ xinh đẹp.
Ánh mắt người phụ nữ nhìn Hạ Minh Viễn một lát, mới cười hỏi “Thím Bảo Châu ở đây sao?”
Hạ Vân sửng sốt một lát, mới nhớ tới Bảo Châu là tên bà nội, vội gật đầu nói “Đúng vậy, là bà nội của tôi, cô là?”
“Ồ, mẹ tôi là chị em tốt của thím Bảo Châu, bảo tôi mang hai thùng cam tới cho thím.”
Cô ta còn chưa nói xong, bà nội đi ra khỏi phòng cười ha ha nói “Là A Liên à, mau vào ngồi đi.”
Sau đó lại là giới thiệu khách sáo.
Người tới tên Hà Liên, là giáo viên tiểu học, mẹ cô ta và bà nội là chị em tốt, lần trước bà nội từng nhắc tới cô ta, nói năm nay cô ta mới ly hôn.
Mọi chuyện tiến triển đến đây Hạ Vân còn có gì không rõ, bà nội đây là trực tiếp mời đối tượng xem mắt tới cửa cho cha xem mắt.
Tâm trạng vô cùng buồn bực, Hạ Vân cũng không rảnh lo thất lễ, ôm đứa bé lên lầụ
Sau đó vẫn luôn không đi xuống.
Bà nội cho rằng cô kháng cự không muốn có mẹ kế, còn đặc biệt đi lên khuყên giải một lát, nói cha cô còn chưa tới 40, vẫn luôn độc thân quá khổ.
Trong lòng Hạ Vân cũng khổ, bà nội xuống lầu xong cô nhào lên giường khóc lớn một trận.
Buổi tối Hạ Minh Viễn đi lên, do dự mấy giây vẫn đi tới gõ cửa phòng cô.
Hạ Vân đỏ mắt ra mở cửa.
Hạ Minh Viễn dựa vào cạn♄ cửa cúi đầu nhìn cô, im lặng một lúc lâu mới khàn giọng nói
“Đừng khóc, khóc sẽ hại mắt.”
Cái mũi của Hạ Vân chua xót, nhỏ giọng hỏi “Cha coi trọng cô ta ư?”
Hạ Minh Viễn lại im lặng một lát, trầm giọng nói “Vân Vân, cha và người phụ nữ nào đều được, chỉ có…”
L ng ngực hắn phập phồng mãnh liệt, như không thể kìm nén cảm xúc tɾong lòng.
“Chỉ có con không được.”
Nước mắt lập tức chảy ra, Hạ Vân cắn môi, bỗng nhiên bắt đầu cởi quần áo, đầu tiên là áo trên, lại tới quần ngủ quần lót, một lát sau đã cởi sach mình.
“Cha, cha nhìn con đi… Con cũng là phụ nữ, vì sao con không được?”
Sau khi nói xong, cả người cô trần trụi nhào vào tɾong lòng cha.
Đương nhiên là cô biết bọn họ không được, nhưng cô đã sớm si ngốc.
Không phải lần này trở về mới như vậy, mà là sớm hơn trước đây…
Hạ Minh Viễn giống như bị bóng, nắm lấy cánh tay của cô muốn đẩy cô ra “Vân Vân, đừng quậy ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận