Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Xúc cảm ấm áp ướt át kia, cho hắn biết cô tao cỡ nào động tình ra sao.
Không biết qua bao lâu, sau khi thở dốc và nhanh chóng cọ xát xong, người đàn ông kêu rên bắn hết tinh dich lên quần lót của mình.
Xong việc hai người ôm lấy nhau, tiếng hít thở thác loạn ồn ào, mãi mà không thể ổn định.
Một lúc sau ổn định lại, tay chạm vào đèn pin, lập tức chiếu sáng không gian nhỏ hẹp này.
Hạ Vân dựa vào ven tường, cảm thấy thẹn mà rụt bả vai.
Hạ Minh Viễn cầm đèn pin tuần tra kho hàng một lần, xác định không còn vấn đề gì khác mới xoay người nói với Hạ Vân
“Đi thôi, trở về.”
Hạ Vân gật đầu, đỡ tường dịch tới bên cửa nhỏ, cảm thấy hai ͼhân đều mềm nhũn.
Hạ Minh Viễn nhìn dáng vẻ hồn vía lên mây của cô cũng không nói gì, mở cửa nhỏ đi ra ngoài.
Sau đó ngược gió ôm cô vào tɾong lòng, nhanh chóng khóa kỹ cửa, nửa ôm nửa đẩy dắt cô chạy tới cửa.
Mưa gió lập tức thổi tới, tưới đến Hạ Vân run rẩy.
Sau khi mở cửa ra xong đi vào, gió to mưa to lập tức bị ngăn cách bên ngoài, giữa cầu thang có vẻ vô cùng yên tĩnh.
Hạ Vân đỏ mặt xoay người muốn chạy về phía cầu thang, kết quả xung quanh quá tối, ͼhân lại mềm, cô vấp một cái ngã sang bên cạn♄, may mà cha nhanh tay đỡ được cô.
“Cẩn thận.”
“Ừm.”
Hạ Minh Viễn lại dán sát vào một chút, dùng khí âm nói bên tai cô “Đừng để bà nội con nhìn ra được.”
Mặt Hạ Vân càng đỏ hơn, lại nhẹ nhàng đáp.
Lúc này hai người mới trước sau lên cầu thang.
Vừa vào cửa, bà cụ đã sốt ruột hỏi bọn họ “Không sao đúng không?”
Hạ Vân lắc đầu “Cha đã chặn cửa kho hàng xong, không nghĩ tới gió to như vậy, ngay cả cửa đều suýt nữa thổi đổ.”
“Đều xối ướt cả, mau đi tắm rửa đi.” Bà cụ nói.
Hạ Minh Viễn tự mình lấy khăn lông lau tóc ngắn qua loa, nói với Hạ Vân “Con đi tắm trước đi.”
Hạ Vân cũng không dám nhìn thẳng hắn, cầm quần áo tắm rửa vội vàng đến phòng tắm.
Đợi hai con trước sau tắm rửa xong, đứa bé vừa vặn tỉnh ngủ, ba người lớn thay phiên chơi với đứa bé.
Bà nội lớn tuổi ngồi một lát sẽ mệt, ngáp dài về phòng ngủ.
Chỉ một lát sau, lập tức mơ hồ nghe thấy tiếng ngáy của bà nội truyền từ tɾong phòng ra.
Trong phòng khách yên tĩnh, hai cha con đều không mở miệng nói chuyện, cứ lẳng lặng ngồi đó như thế.
Đứa bé nhanh chóng đói bụng, há to miệng cọ ngực Hạ Vân, vừa nhìn là biết muốn bú sữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận