Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hạ Minh Viễn bị bắt để lộ côn thịt xong, thật sự không có biện pháp kiên trì lâu, kích thích trên tâm lý và trên cơ thể đều khiến hắn nóng lòng muốn bắn tinh.
Hắn vươn tay đỡ lấy eo con gái, đẩy nửa người trên ra khỏi gầm xe, sau đó nắm chặt eo cô bắt đầu dùng lực đưa đẩy.
Côn thịt cọ xát âm đế của Hạ Vân thật ma͙nh, khiến cô vừa đau vừa sướng, ngẩng đầu lên thở dốc dồn dập.
“Ừm ừm… A…”
“Tiểu tao hóa.” Hạ Minh Viễn khàn giọng chửi nhỏ một câu, càng thêm dùng sức ma sát cô.
Cô luôn không biết sống chết trêu chọc hắn như vậy, không nghĩ tới hắn phóng ra du͙c vọng chỉ là một góc núi băng mà thôi.
Du͙c vọng tɾong cơ thể hắn giống như ma quỷ đói khát, cô căn bản không thừa nhận nổi.
Hạ Minh Viễn biết rõ, hắn càng ngày càng không thể kìm nén nổi mình.
Mà Hạ Vân hoàn toàn không biết gì cả, đang sa vào sảng khoái khuây khỏa, dục tiên dục tử.
“A a…”
Khi xông lên cao trào, Hạ Vân sướng đến mức trợn trắng mắt.
Gió bão tàn sát bừa bãi ba ngày ở thành phố này, sau khi bão qua chỉ dư lại hỗn độn đầy đất.
Cành cây ở cửa chính tiệm sửa xe bị cuốn đi nửa, nhìn rấtthảm.
Chỗ tốt duy nhất, chính là thời tiết trở nên mát mẻ hơn.
Bà cụ là người hoạt bát, ở tɾong nhà buồn bực mấy ngày, đợi mưa nhỏ đi xong bà ấy đề nghị cả nhà đến thành phố ăn một bữa ngon, do bà ấy mời.
Trước đây bà cụ làm việc ở thành phố, là nhân viên công vụ, tiền lương về hưu còn cao hơn công nhân trẻ tuổi làm ở trấn trên, thường ngày còn có con trai hiếu kính, cũng là lão phú bà có không ít tiền tiết kiệm.
Bà ấy muốn đi ăn một bữa ngon, đương nhiên là hai người khác không có ý kiến, thu dọn đồ tùy thân cho đứa bé xong, lại mang theo xe nôi, sau đó xuấtphát đến nội thành cách trấn nhỏ hơn 20 kilomet.
Dọc theo đường đi bà cụ lúc thì nói ăn lẩu, lúc thì nói đi ăn cơm Tây, đợi đến khi tới thành phố mỹ thực, bà ấy lại lựa chọn quán đồ ăn Trung Quốc.
Bọn họ tới sớm tɾong quán có phòng riêng, nhưng bà cụ thí¢h náo nhiệt, cả nhà lập tức chọn vị trí tốt ở lớn sảnh.
“Bà nói với cháu, gà hầm nhà này ăn rấtngon, lần nào bà cũng có thể ăn nửa con.” Bà nội nói với Hạ Vân.
Hạ Vân mím môi cười, nhìn về phía cha đang ôm đứa bé.
Hạ Minh Viễn nhướng mày, không chút lưu tình vạch trần lời nói của mẹ mình
“Đừng nghe bà nội con khoác lác, lần nào bà nội con cũng không ăn hết, còn đóng gói về cho chó hàng xóm ăn.”
Hạ Vân “…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận