Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một người đàn ông xa lạ trông rấtgiống hắn.
Là cha của đứa bé kia sao?
Có lẽ lúc trước tɾong lòng hắn còn có chút phẫn nộ và trách cứ, nhưng mà khi nhìn thấy bức ảnh này, bực mình tới mấy đều biến mất.
Người trưởng thành ăn ý, đủ khiến hắn chỉ nhìn một bức ảnh đơn thuần, là có thể đoán được nguyên do tɾong đó.
Hóa ra cô cũng từng giãy giụa, còn suýt chút nữa thành công, chẳng qua vận may kém một chút, gửi gắm nhầm người.
Con mẹ nó đúng là đồ phá hoại
Hạ Minh Viễn nhìn chằm chằm màn hình di động rấtlâu, mới trả di động lại cho cô, hỏi
“Sao vẫn còn giữ ảnh chụp?”
Hạ Vân nhận lấy di động, nhìn người đàn ông trên màn hình cười nói “Không biết, có lẽ có thể nhắc nhở bản thân, đừng tái phạm chuyện ngu ngốc như vậy.”
“Không thí¢h thì xóa đi.” Hắn nói.
Thấy con gái không xóa, hắn lại giơ tay lấy di động của cô, quả quyết xóa bỏ, nói
“Đồ đã ném vào thùng rác, cũng đừng nhặt lại nữa.”
Hạ Vân không nói chuyện, cầm lấy di động xoay người rời đi.”
Vừa rồi nhất thời khó thở nên nói ra hết bí mật của mình, lúc này lấy lại tinh thần cô không nhịn được vừa tức vừa lúng túng, hiện giờ Hạ Vân chỉ muốn nhanh chóng trốn về phòng.
Kết quả mới đi được hai bước, thì bị người đàn ông kéo lấy cánh tay nói “Đợi đã, chúng ta còn chưa nói chuyện xong mà?”
Trong lòng Hạ Vân vẫn còn tức giận, không muốn để ý tới hắn, nên dùng lực kéo cánh tay mình về, nói
“Chúng ta không còn gì để nói, sau này cha lại cưới, con tái giá, cũng khá tốt.”
Biết cô tức giận mới nói như vậy, Hạ Minh Viễn thở dài bất đắc dĩ, một tay ôm lấy eo cô, nhẹ nhàng bế cô lên, đi nhanh về phía phòng khách.
Hạ Vân không chú ý một cái người bay lên không, cô sợ tới mức vội vươn tay ôm lấy cánh tay cha, sợ bị ngã.
“Cha làm gì thế?”
Hạ Minh Viễn ôm cô đi đến phòng khách, cũng không định thả cô xuống dưới, trực tiếp ôm cô ngồi lên sô pha nói
“Chúng ta nói chuyện.”
Hạ Vân quay mặt đi, lẩm bẩm nói “Bây giờ không muốn nói.”
Hạ Minh Viễn không để ý tới tranh luận của cô, dù sao cô đang ở tɾong lòng hắn, không chạy thoát được.
“Bốn năm trước, có phải là vì con thấy cha đi xem mắt mới chạy hay không?”
“Cha như vậy mà là xem mắt sao? Hai người đều sắp bàn chuyện sính lễ ” Nhớ tới chuyện này Hạ Vân vẫn cảm thấy tức giận.
Khi đó cho dù cô phản đối thế nào, không có người nghe cô, bà nội mắng cô không hiểu chuyện, cha thì không thèm để ý lắm, nói cho dù cưới hay không, Hạ Vân đều là con duy nhất của hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận