Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong mơ hồ, Hạ Vân như nghe thấy tiếng đứa bé khóc, cô sốt ruột kéo giãn khoảng cách giữa hai người, thở gấp nói
“Cục… Cục cưng tỉnh rồi.”
“Ừm.” Hạ Minh Viễn ôm cô, lại tiến lại gần mút môi cô, mới buông cô ra, giọng nói khàn khàn “Mau đi đi.”
Trận cọ xát vừa rồi hai người đều chưa cao trào, tình du͙c tɾong cơ thể không thể làm lạnh tɾong chốc lát, khi Hạ Vân đứng dậy ͼhân đều mềm nhũn, suýt nữa không đứng vững, cũng may cha đỡ lấy cô.
Hạ Vân còn chưa hết hoảng hồn tầm mắt lướt qua đũng quần cha, phát hiện chỗ đó của hắn vẫn cứng rắn y như cái lều to.
Cô nhìn gương mặt đỏ bừng lên, cũng bất chấp tất cả mặc áo vào, che bộ ngực vội vàng vào phòng.
Hạ Minh Viễn ngồi trên sô pha bình tĩnh một lát, đợi hơi thở ổn định lại nhìn thấy hộp thuốc trên bàn trà, lại có xúc động muốn châm một điếụ
Lúc này tɾong phòng truyền tới tiếng trẻ con khóc nháo, nghe rấtsốt ruột, Hạ Minh Viễn ngây ngốc một lát, sau đó vội vàng đứng dậy đi tới phòng con gái.
“Làm sao vậy?” Hắn hỏi.
Hạ Vân mới mặc thêm áo khoác, cúc áo còn chưa kịp cởi, kéo vạt áo để lộ hai bên nhũ thịt, ôm đứa bé vào tɾong lòng dỗ dành.
Thấy cha đi vào, gương mặt cô đỏ như sắp rỉ máu, ậm ừ nói “Hình… Hình như không đủ sữa bú.”
Cơ thể của Hạ Minh Viễn lập tức cứng đờ, biểu cảm kỳ lạ ho nhẹ một tiếng, nhẹ giọng hỏi
“Vậy làm sao bây giờ?”
Hạ Vân có chút lúng túng, vừa rồi hai cha con chơi quá sung sướng, căn bản không nhớ tới đứa bé còn phải bú sữa.
“Lại, lại đợi thêm một lát…”
Cô giơ tay xoa một bên ngực, muốn nó phân bố ra càng nhanh một chút.
Hạ Minh Viễn đứng ở mép giường nhìn động tác của cô, hỏi “Xoa như vậy có tác dụng͟͟ sao?”
“Có thể kích thích một chút.” Cô nhỏ giọng nói.
Bọn họ đang thảo luận đứa bé lại khóc to, dáng vẻ như rấtnóng lòng muốn bú, rõ ràng là đói bụng.
Lần đầu tiên gặp phải đói bụng còn không có sữa ăn, đứa bé cũng không quen.
Nói đến kích thích, hai người đều không nhịn được nhớ tới chuyện lần trước, lần trước hắn sờ chỗ riêng tư của cô, sữa cũng ra rấtnhiềụ
Tuy không biết là vì nguyên nhân gì, nhưng tóm lại đó cũng là biện pháp.
“Con cởi quần ra.” Hạ Minh Viễn nói.
Hạ Vân đều xấu hổ muốn chết, ngượng ngùng nói “Không cần cởi, cứ… Cứ sờ như vậy đi…”
Dưới tiếng khóc của đứa bé thúc giục, Hạ Vân vẫn đứng dậy cởi quần ra, để lại quần lót màu trắng, bởi vì vải dệt rấtmỏng nên không khác gì tɾong suốt lắm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận