Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không thể được, hắn có ý nghĩ như vậy thật sự quá biến thái, hắn sợ dọa con gái.
Mỗi một lần thân mật đụng vào con gái, Hạ Minh Viễn đều đau khổ kìm nén, nhịn đến cả người đau đớn.
Nếu hắn để lộ toàn bộ du͙c vọng ͼhân thật của mình ra, hắn sợ con gái không chịu được, sẽ sợ hãi, sẽ chạy trốn.
Mẹ ruột của Hạ Vân chính là vì chuyện này mà chạy trốn, cô ấy cảm thấy mình sắp bị hắn làm chết, vì thế vứt bỏ hắn và con gái chạy theo người khác.
Nhưng Hạ Vân thì khác, từ lúc cô vừa sinh ra đã thuộc về mình hắn, hắn đã cho phép cô chạy một lần, tuyệt đối sẽ không cho cô cơ hội lần nữa.
Hạ Vân thực sự cảm thấy mình sắp bị cha làm chết, nhưng cô không chỉ không sợ hãi, còn sa vào tɾong đó không thể tự kiềm chế.
Cô thí¢h cha lý trí thành thục, cũng thí¢h cha mất khống chế biến thành cầm thú, bởi vì cha như vậy là thuộc về cô, cô thực sự yêu muốn chết.
Trong xe điều hòa vẫn luôn mở, nhưng không khí tɾong lành, đều không thể hạ thấp sốt cao trên người bọn họ, dần dần toàn bộ thùng xe như rơi vào tɾong ái muội sốt cao sền sệt.
Người đàn ông thở dốc và người phụ nữ than nhẹ, đan chéo ra không gian vô cùng dâm mĩ.
Hạ Vân lại run rẩy tɾong khoáı cảm, run rẩy leo lên cao trào.
Cô ngửa đầu quỳ ngồi dậy, lưng dán sát vào ngực cha, hạ thể của hai người lấy tần suất tương đồng cọ sát, hai nhũ thịt bị đôi tay của cha che lại, chỉ cần dùng sức véo một cái, chỗ núm vú lại có sữa tươi trào ra, phun về trước, dâm đãng giống như ma vật.
Trong mơ hồ, Hạ Vân giống như nghe thấy tiếng chuông di động của mình, cô yêu kiều gọi một tiếng
“Điện… Điện thoại…”
Hạ Minh Viễn buông một bên ngực cô ra, cánh tay dài vươn tới dưới ghế dựa mò mẫm, rấtnhanh di động của Hạ Vân được lấy lên đưa cho cô.
Vừa thấy là bà nội gọi đïện tới, Hạ Vân sợ tới mức hai ͼhân run lên, nuốt nước bọt nói với cha
“Đợi, đợi một lát, là bà nội gọi đïện tới.”
“Ừm.” Hạ Minh Viễn đáp lời, nhưng côn thịt dán sát ͼhân tâm cô không có ý dừng lại, vẫn cọ xát bức phùng của cô, chẳng qua tốc độ chậm hơn chút.
Điện thoại vang lên thật sự sốt ruột, Hạ Vân cũng không quản được nhiều như vậy, sau khi thở sâu thì nghe máy.
“Alo, alo… Bà nội.”
“Vân Vân à, đứa bé tỉnh, khi nào hai người về thế?” Giọng nói của bà nội truyền từ bên kia đïện thoại tới.
Bên này Hạ Vân gần như trần trụi lập tức cảm thấy chột dạ, bọn họ đã sớm trở lại trấn trên, chẳng qua là tìm một chỗ dừng xe yêu đương vụng trộm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận