Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hình thể của hai người kém xa, khiến tư thế ôm lấy từ phía sau của Hạ Vân trở nên khó khăn, cô chỉ có thể dịch người dán sát về trước, không cẩn thận áo trên cọ lên dầu quả trám trên người cha.
Nhưng mà cô cũng không rảnh lo chuyện khác, tay nắm lấy côn thịt thô dài của người đàn ông, nặng̝ trĩu, nóng hổi, khiến lòng bàn tay của cô có ảo giác bị bỏng.
Trái tim cô đập nhanh hơn, vẫn luôn va chạm lồng ngực, không biết cha có cảm nhận được hay không.
Nhưng mà khi tay cô nắm lấy côn thịt, hơi thở của cha lập tức trở nên thô nặng̝ dồn dập, trêu chọc lỗ tai cô từng tiếng, khiến cô nghe mà không nhịn được thở dốc theo.
Lòng bàn tay hai tay Hạ Vân dính đầy dầu quả trám, khi đỡ lấy côn không có chút cảm giác khô khốc nào.
Cảm giác sảng khoái quá mức khiến Hạ Minh Viễn càng thêm khó chịu, nắm lấy cổ tay cô thúc giục cô tuốt nhanh hơn chút.
Hạ Vân vừa thẹn vừa tò mò, siết chặt lấy côn thịt của cha nhanh chóng tuốt lấy.
Nhưng mà không gian tɾong quần lót có hạn, cho dù bị côn thịt làm phồng lên không gian nhỏ, cũng không tiện tuốt lắm.
Ngay khi Hạ Vân nghĩ có nên đổi góc độ tuốt hay không, thì cảm thấy cha giơ tay lên kéo quần lót của hắn xuống, để lộ côn thịt và cả tay cô ra tɾong không khí.
Hạ Vân bị hành động bất ngờ của hắn dọa sợ, cho dù cô tránh sau lưng cha không thấy được gì, vẫn khẩn trương đến mức nuốt nước bọt.
“Cha… Cha?” Cô run rẩy gọi hắn.
Hạ Minh Viễn nặng̝ nề hừ ra tiếng, nói “Tiếp tục.”
Tai của Hạ Vân đỏ lên, nhưng mà dưới chỉ huy của cha, vẫn đỡ lấy côn thịt của hắn nhanh chóng tuốt.
Tiếng nước dính nhớp từ lòng bàn tay cô truyền đến, Hạ Vân nghe thấy hai ͼhân đều mềm nhũn.
Dường như người đàn ông chê tốc độ tuốt của cô quá chậm, giơ tay nắm lấy tay cô, dẫn dắt cô tuốt càng nhanh thêm chút nữa.
“Ừm…” Khoáı cảm sảng khoái khiến người đàn ông kêu rên, trầm thấp còn gợi cảm.
Hạ Vân nghe thấy thì ͼhân tâm nóng lên, cho dù không sờ cô cũng biết tiểu bức của cô chảy nước.
Rất ngứa…
Đúng lúc này, bỗng nhiên ngoài cửa truyền tới giọng nam xa lạ, đang gọi Hạ Minh Viễn
“Anh Minh Viễn, anh chuẩn bị xong chưa, chụp ảnh cho anh trước.”
Giọng nói từ xa tới gần, dường như sắp từ tɾong sân chạy tới.
Hạ Vân sợ tới mức run rẩy, muốn buông côn thịt tɾong tay ra theo bản năng, nhưng hai tay mới cử động đã bị cha đè lại, dẫn dắt cô tiếp tục tuốt, chính hắn thì thở sâu đè nén cảm xúc
“Sắp xong rồi, lão tứ cậu đi trước đi, nói với bọn họ đợi tôi một lát.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận