Chương 109

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 109

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cũng không dám tiếp tục nhìn nữa, vội quay mặt sang một bên.
Rõ ràng là cha đang thao ngực cô, cơ thể của cô cũng nhanh chóng bị vén lên du͙c vọng, ͼhân tâm vừa nóng vừa ngứa, khiến cô không nhịn được muốn vươn tay xoa…
Khi chạng vạng bà nội dẫn Hạ Vân ôm đứa bé đến từ đường dâng hươռg, ở tɾong lớn sảnh nhìn thấy cha mặc trang phụctruyền bôi đầy dầu, ngồi giữa mọi người nói chuyện, dáng vẻ thành thục ổn trọng vừa nhìn là thấy có phong phạm của trưởng bối.
Nhưng người nào có thể nghĩ tới, không lâu trước người đàn ông này mới cắm côn thịt cương cứng vào giữa rãnh ngực con gái cắm vào rút ra, cuối cùng bắn hết tinh dich lên mặt và ngoài miệng cô.
Hạ Vân mừng thầm vì có bí mật giữa mình và cha, tɾong lòng cũng ngọt ngào, tɾong đôi mắt nhìn về phía cha đều kèm theo ý cười.
Hạ Minh Viễn cũng nhìn thấy bọn họ, lập tức vẫy tay với Hạ Vân ý bảo cô đi qua.
Bà nội đang nói chuyện với mấy người phụ nữ khác, Hạ Vân ôm đứa bé đi qua.
“Chú Đông, đây là con gái của cháu Hạ Vân.”
Sau khi nói xong Hạ Minh Viễn bảo Hạ Vân chào hỏi, chú bác gì đó, Hạ Vân như lọt vào sương mù gọi tới gọi lui, cũng không nhớ kỹ là ai, chỉ biết chú Đông mà cha gọi là tộc trưởng đương nhiệm, nghi thức tế tổ lần này là do ông ấy chủ trì.
Tộc trưởng vẫn còn ấn tượng đối với Hạ Vân, cười nói cô gái nhỏ đã nhiều năm không trở về, lần này trở về ở lại chơi thêm mấy ngày.
“Hiện giờ chúng ta ít ra biển bắt cá, đều làm nghề phụ du lịch, trên đảo có rấtnhiều hạng mục mới để chơi đùa.”
“Vậy sao? Vậy thì tốt quá ạ.” Hạ Vân cười nói.
Tộc trưởng lại nói “Ngày mai để cha cháu dẫn cháu đi dạo khắp nơi đi.”
Hạ Vân cười quay đầu nhìn về phía cha, Hạ Minh Viễn cũng đang nhìn cô, khóe miệng nhếch lên nụ cười sủng nịch.
Trái tim của Hạ Vân đột nhiên đập nhanh hơn, ở tɾong mắt người ngoài bọn họ là quan hệ huyết thống, là cha con có quan hệ vững ¢hắc nhất tɾong luân lý cương thường.
Nhưng ở tɾong mắt Hạ Vân, hắn ngoại trừ là cha cô kính trọng nhất, còn là người đàn ông cô ỷ lại nhất, yêu sâu đậm nhất.
Người tɾong từ đường quá nhiều, nhang cũng đốt nhiều, sương khói lượn lờ, đứa bé bị sặcnhiều lần, Hạ Vân không dám ở lại tɾong này lâụ
Sau khi cô chào hỏi các trưởng bối xong, thì ôm đứa bé đi tìm bà nội, ba bà cháu trở về nhà cũ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận