Chương 110

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 110

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghi thức tế tổ buổi tối chính thức bắt đầu, Hạ Vân nhờ bà nội chăm sóc đứa bé, mình thì quay lại từ đường nhìn cha nhảy múa với cây đuốc.
Tối nay vốn là tết Trung Nguyên, ¢hắc chắn không có nhiều người ra ngoài lắm, không nghĩ tới bởi vì có radio tới quay, vậy mà quảng trường nhỏ chỗ từ đường đã đầy người.
Đều là tới xem náo nhiệt.
Hạ Vân tìm được mấy người bạn cũ, đứng cùng một chỗ xem với bọn họ.
Khi chiêng trống vang lên, Hạ Minh Viễn giơ đuốc đi từ từ đường ra, hắn trần trụi nửa trên được cây đuốc chiếu rọi, phiếm ánh sáng sáng bóng.
Phía dưới chỉ mặc quần đùi vải thô, trên mặt đeo mặt nạ dữ tợn đáng sợ, phụ trợ với cơ bắp rắn ¢hắc trên người hắn, bày biện ra vẻ đẹp quỷ dị còn dương cương.
Thay vì nói là khiêu vũ, thực ra giống như đánh quyền, mỗi chiêu đều tràn ngập sức ma͙nh.
Hạ Vân nhìn đến ngây ngốc.
Người phụ nữ bên cạn♄ cũng bàn tán xôn xao.
“Nhiều năm như vậy, chú Minh Viễn vẫn đẹp trai như thế, mỗi một ͼhân đều đá vào tim tôi.”
“Đồ không biết xấu hổ, cẩn thận bị vị kia nhà cô nghe thấy.”
“Tôi nhớ rõ khi nhỏ nhìn chú Minh Viễn nhảy múa, còn bị dọa sợ, nhưng mà mấy dì lại nói chú ấy đẹp trai muốn chết, lúc ấy tôi còn không hiểụ Sau này lớn lên mới hiểu được, là quá nhỏ, không thấy được mị lực của chú Minh Viễn.”
“Lúc ấy còn nghe nói có cô gái nhỏ khóc ầm ĩ muốn gả cho chú ấy, sau này xem xét là họ hàng gần, không thể gả.”
“Thôn chúng ta đều họ Hạ, đương nhiên huyết thống đều gần.”
“Haizz…”
Hạ Vân ở bên cạn♄ im lặng nghe, nghĩ thầm họ hàng gần tính là gì, cô còn là cha sinh ra đấy.
Nhưng mà cha là của cô, mặt gợi cảm nhất của hắn cũng chỉ có cô mới thấy, có thể hưởng thụ.
Mãi đến khi nhịp trống kết thúc, vũ đạo của Hạ Minh Viễn mới kết thúc, vũ đạo ℭường độ cao như vậy hắn nhảy sắp 20 phút, khi dừng lại cả người đều mồ hôi như mưa.
Nhảy vũ đạo xong, tốc trưởng dẫn đám con cháu tông tộc quỳ lạy bài vị tổ tông, nói một số lời cầu phúc, nghi thức đến đây mới kết thúc.
Hạ Vân ở bên ngoài đợi một lát, thì thấy cha cầm khăn lông, vừa lau mồ hôi vừa đi ra ngoài.
Có người gọi hắn đi uống trà, hắn cười từ chối, nói quá nóng muốn đi hóng gió.
“Cha.” Hạ Vân tiến lên gọi hắn.
Đôi mắt Hạ Minh Viễn sáng rực nhìn một lát, nói “Đi thôi, dẫn con đi hóng gió.”
“Đi đâu ạ?” Hạ Vân đi theo bên cạn♄ hắn, bước ͼhân nhẹ nhàng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận