Chương 141

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 141

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngoài cửa bà nội đang dỗ đứa bé ngủ, thấy cuối cùng hai cha con cũng ra, không nhịn được trừng con trai một cái, hạ giọng chất vấn
“Có phải con ôm Vân Vân vào mắng hay không?”
Hạ Minh Viễn liếc mắt nhìn con gái một cái, nói “Con không có.”
“Không có ư? Vậy sao đôi mắt con bé đỏ như vậy?” Rõ ràng là bà cụ không tin “Con đều mắng con bé khóc còn nói không có?”
Hạ Vân thẹn thùng nghĩ, cô là bị thao đến sướng phát khóc.
“Bà nội, vừa rồi cháu chỉ nói với cha chuyện của Trần Trọng Lễ thôi.” Cô nỗ lực nói dối, che giấu chuyện hạ lưu hai người làm ra, ngay sau đó vươn tay ôm đứa bé “Để cháu dỗ đứa bé ngủ cho.”
Hạ Minh Viễn đi rót cốc nước, mang tới cho Hạ Vân uống, thấy cô chỉ uống mấy ngụm thì uống hết nước còn dư lại, sau đó ngồi bên cạn♄ cô lấy di động ra gửi tin nhắn.
Bà cụ nhìn hắn như vậy có chút chướng mắt, nên hỏi hắn “Con không quay về mở cửa hàng à?”
Hạ Minh Viễn nhìn chằm chằm di động, nói “Hôm nay con nghỉ.”
Nghĩ một lát, hắn lại nói “Đúng rồi, tối nay con ngủ bên này, mẹ đi thu dọn phòng giúp con đi.”
Bà cụ tức giận nói “Muốn ngủ tự con đi mà thu dọn ”
Hạ Minh Viễn “…”
Bà cụ ngoài miệng ghét bỏ con trai, nhưng vẫn đứng dậy đi thu dọn phòng cho hắn.
Phòng của hai cha con vẫn giữ lại, bởi vì tết âm lịch mỗi năm bọn họ đều ở đây mấy ngày.
Cho nên chăn đệm cũng thường thay thường phơi, thường ngày dọn đẹp một lát là có thể ở.
Đứa bé ngủ ngon lành tɾong lòng Hạ Vân, gương mặt mum múp thịt dán ngực mẹ, giống sườn mặt Crayon Shin chan, đáng yêu không chịu được.
Hạ Vân dùng ngón tay nhẹ nhàng cọ làn da mềm mại của đứa bé, không nhịn được cười khẽ ra tiếng.
Hạ Minh Viễn nghe thấy tiếng cười của cô, tầm mắt rời khỏi màn hình di động nhìn sườn mặt cô, nhẹ giọng hỏi
“Làm sao vậy?”
Hạ Vân ra hiệu cho hắn nhìn cục cưng “Rất giống Crayon Shin chan, rấtđáng yêụ”
Hạ Minh Viễn nhìn cô cười mí mắt cong cong, nghĩ thầm cô cũng đáng yêụ
Hắn liếc mắt thấy bà cụ đi vào phòng, xác định bà ấy tạm thời sẽ không ra ngoài, thì tiến lại gần hôn khóe môi con gái.
Hạ Vân kiều mị trừng hắn một cái, nhỏ giọng nói “Con còn đang tức giận với cha đấy, đừng động tay động ͼhân.”
Hạ Minh Viễn cười bất đắc dĩ nói “Vừa rồi cha ra sức như vậy, còn chưa dỗ được con sao?”
“Cha như vậy mà là dỗ ư?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận