Chương 224

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 224

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hạ Minh Viễn cười khẽ “Có phải rấtkích thích hay không.”
Sau khi nói xong hắn tiếp tục đẩy hông, dùng sức thao lộng.
Biết Tống Ninh đã rời đi xong, Hạ Vân hoàn toàn thả lỏng ra, mềm nhũn quấn quanh người cha, ôm lấy cổ hắn hôn môi hắn.
Hạ Minh Viễn tràn ngập hưởng thụ con gái chủ động, vươn đầu lưỡi ra liếm láp dây dưa với đầu lưỡi của cô.
“Ừm…” Hạ Vân thoải mái mà hừ nhẹ, lắc mông, mông ở tɾong nước cọ côn thịt của cha từng cái.
Nhìn từ chỗ bờ cát phía xa, hai cha con chỉ đang dựa vào đá ngầm nghỉ ngơi, người nào có thể nghĩ tới vậy mà ban ngày ban mặt bọn họ làm t̠ình ở tɾong nước biển.
Hạ Minh Viễn ôm eo con gái thao một lát, cảm nhận được tao huyệt của con gái bắt đầu co rút lại kẹp chặt, thì lập tức đè cô lên đá ngầm, nhanh chóng đẩy hông.
“Tiểu tao hóa, ở bên ngoài bị cha thao có phải càng có cảm giác hay không?” Hắn liếm cằm con gái hỏi.
Hạ Vân bị cha thao đến thoải mái, nhẹ giọng hừ ra “Cha… Ừm… Thật thoải mái, lại sắp tới… A a…”
“Vừa rồi họ Tống ở đây, sao con không kêu như vậy?” Hắn trêu chọc cô.
“Không muốn.” Cô bĩu môi, dán sát vào hắn nói “Con chỉ tao ở trước mặt cha, không tốt sao?”
“Được…” Hắn khàn giọng đáp, giây tiếp theo lại tiến lại gần hôn lấy cô, hai người lại hôn đến khó mà chia lìa lần nữa.
Sau khi cảm nhận được xúc động muốn bắn tinh, Hạ Minh Viễn nâng hai ͼhân của con gái lên, treo trên khuỷu tay hắn, sau đó bắt đầu ma͙nh mẽ thao lộng.
Hạ Vân chỉ cảm thấy thân gậy thô dài của cha đảo đến tao tâm của cô từng cái, giống như muốn thao xuyên bụng cô.
Khoáı cảm kịch liệt điên cuồng thổi quét tới, cô sướng đến mức không nhịn được trợn trắng mắt, há to miệng kêu dâm.
“A a… Sắp tới… A…”
“Bạch bạch bạch…”
“Bạch bạch bạch bạch bạch…”
Sau khi cắm vào rút ra mãnh liệt một lát, Hạ Minh Viễn kêu lên một tiếng, thống khoái bắn hết tinh dich nóng bỏng vào tɾong cơ thể con gái.
Ngón tay của Hạ Vân nắm chặt lấy bả vai cha, cả người run rẩy, cùng xông lên đỉnh núi với cha.
Khoáı cảm mãnh liệt cọ rửa thần kinh của hai người, Hạ Minh Viễn hôn lên trán cô đầy yêu thươռg, thở gấp nói
“Lại nghỉ ngơi thêm một lát đi, rồi trở về bờ.”
“Dạ.” Hạ Vân được cha ôm vào tɾong lòng, mềm nhũn đáp lời.
Hạ Vân vừa hưởng thụ dư vị cao trào, vừa hỏi hắn “Cha, có phải Tống Ninh và mẹ anh ấy…”
Lúc trước khi Tống Ninh nói chuyện với cha, cô thật sự quá mức khiếp sợ mới mơ hồ như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận