Chương 233

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 233

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Ninh vẫn nhìn chằm chằm màn hình máy tính, bình tĩnh nói “Tôi cảm thấy ở bên cạn♄ các cô rấtthoải mái, nên muốn trốn ở nhà cô mấy ngày cho thanh tịnh.”
Hạ Vân tức giận nói “Có phải là anh cảm thấy anh tìm được tổ chức hay không?”
Tống Ninh bị những lời này của cô chọc cười, quay đầu nhìn cô nói “Cô đừng tức giận, có lao động miễn phí cho cô sử dụng͟͟ còn không tốt sao?”
Hạ Vân nghĩ lại cảm thấy lời anh ta nói cũng có lý, nhưng cố ý chèn ép anh ta “Muốn ở mấy ngày? Có nộp phí sinh hoạt không?”
Tống Ninh lẩm bẩm một câu “Giống y như bà quản gia.”
Nghĩ một lát lại nói một câu “Chồng cô không thu tiền, nói cho tôi ở miễn phí.”
Chữ chồng khiến đầu quả tim của Hạ Vân run lên, trái tim cũng đập rấtnhanh.
Bình thường khi bọn họ làm t̠ình mới có thể sử dụng͟͟ từ này, hiện giờ đột nhiên nghe được từ miệng người khác, cảm thấy rấtkhông ͼhân thật, giống y như đang nằm mơ.
“Anh… Anh đừng nói linh tinh.” Cô hơi khẩn trương nói.
Tống Ninh thấy gương mặt cô đỏ bừng lên, nói “Bà nội cô đi ra ngoài rồi, không cần phải khẩn trương.”
Hai người đang nhỏ giọng nói chuyện, Hạ Minh Viễn rửa sach tay đi tới nói với Tống Ninh
“Mượn được thuyền rồi, buổi chiều có thể qua đó.”
Hạ Vân nghi ngờ hỏi “Đi đâu thế ạ?”
Hạ Minh Viễn lau khô tay, bế cô lên đặt lên đùi mình, thân mật ôm cô nói
“Không phải là lần trước con nói muốn quay video bắt hải sản trên biển sao? Vừa vặn cậu ta muốn đi, cha đã đi mượn ca nô.”
“Hả? Thật ư ” Hạ Vân vui sướng nói, ngay sau đó lại nói “Nhưng đứa bé làm sao bây giờ ạ?”
“Để bà nội con trông, để lại ít sữa cho thằng bé là được.” Hạ Minh Viễn nói xong, thì cúi đầu hôn cô.
Tuy Hạ Vân có chút thẹn thùng nhưng vẫn ôm cổ cha, há miệng đáp lại nụ hôn của hắn.
Tống Ninh quay đầu lại thấy hai người như vậy, lập tức mắng một câu “mẹ kiếp”, buồn bực nói
“Hai người có thể đừng khoe ân ái trước mặt tôi không? Suy nghĩ một chút cho tâm trạng của cẩu độc thân như tôi được không, lúc trước không có ai để hai người khoe ân ái, có phải nghẹn hỏng rồi hay không?”
Anh ta lải nhải nói xong, chỉ đổi lấy một câu của Hạ Minh Viễn “Câm miệng, không được quay đầu lại.”
Tống Ninh “…”
Cho nên anh ta là vội tới đây ăn cơm chó sao?
“Hai người kiềm chế một chút, bà cụ nhà hai người đi ra ngoài không lâu đâụ”
Hai cha con phía sau căn bản không rảnh để ý tới anh ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận